⬅ Trước Tiếp ➡

rề, bộ sáng nay ăn không no à?
Lương Mạn Thu vội lắc đầu nguầy nguậy; ở nhà Đới Kha không tìm thấy lược nên búi tóc cô bé buộc tạm trông xiêu vẹo như sắp bung ra, khiến mái tóc càng thêm rối bù.
Sau lần đó, mỗi khi qua đường, Đới Kha đã rút kinh nghiệm, tiện tay túm luôn quai cặp của Lương Mạn Thu lôi đi cùng.
Hai đứa trẻ bình an vô sự đến được tiệm Ngỗng quay Tứ Hải.
Lúc này, Đới Tứ Hải và cô nhân viên A Liên đang đầu tắt mặt tối tẩm ướp từng con ngỗng béo núc ních.
Đới Kha chỉnh lại báo thức trên đồng hồ, đoạn đứng ở cửa phòng quay ngỗng gọi vào – Ba ơi, con để nó ở đây nhé Con đi tìm Linh Heo với Minh Bốn Mắt chơi đây, mười hai giờ con về.
Đới Tứ Hải đang xử lý lô ngỗng trang trại vừa giao tới sáng nay, lặp lại các công đoạn sơ chế y hệt tối qua.
Lô ngỗng từ tối qua vẫn đang nằm trong phòng hong khô, đợi khoảng chín rưỡi là sẽ được cho vào lò.
– Chơi với bời – Đới Tứ Hải nói vọng ra.
– Chẳng phải đã bảo sáng phụ việc, chiều mới được đi chơi sao.
Đới Kha chỉ tay về phía Lương Mạn Thu, lúc này cũng đang nép mình ở cửa dòm vào – Chẳng phải có nó rồi là gì?
Đới Tứ Hải vặn lại – Ai bảo có con bé là bây được nghỉ?
Đới Kha gân cổ cự lại – Nhưng con đã lỡ hẹn với Linh Heo và Minh Bốn Mắt rồi.
– Tao cũng hẹn với bây là nghỉ hè thì buổi sáng phải làm bài tập với phụ việc nhà kia mà.
– Đới Tứ Hải vừa nói vừa cúi đầu dùng xô và muôi lớn rưới nước làm giòn da lên mấy con ngỗng.
– Năm sau lên cấp Hai rồi đấy, Đại D à.
– Còn cả năm nữa lận mà?
– Đới Kha mồm năm miệng mười cãi lại, nhưng chuyện này ảnh hưởng đến tiền tiêu vặt nên cậu cũng chỉ dám lầm bầm vài câu rồi đành thỏa hiệp.
Đới Tứ Hải ngẩng lên nhìn Lương Mạn Thu một cái rồi bảo – Bé cũng vào làm bài tập với anh đi con.
Đới Kha dùng điện thoại bàn gọi cho nhà Kim Linh, nhưng bà của cô bé nghe máy, nói một tràng tiếng Khách Gia mà cậu nghe chẳng hiểu mô tê gì nên đành dập máy.
Cậu lôi quyển bài tập hè của mình ra, đặt lên chiếc bàn ăn bóng loáng dầu mỡ, lật đến khoảng giữa rồi bắt đầu hí hoáy viết.
Lương Mạn Thu ngồi đối diện, lật giở cuốn “Truyện cổ Grimm” đọc dở từ tối qua, đôi chân ngắn cũn cỡn không chạm đất cứ đung đa đung đưa.
Vẻ thảnh thơi của cô bé vô tình khiến Đới Kha ngứa ngáy trong lòng.
Đới Kha bực dọc lên tiếng – Mày lo làm bài tập đi chứ, đọc truyện gì giờ này.
Lương Mạn Thu đặt sách xuống, nhìn cậu rồi điềm nhiên buông bốn chữ – Em làm xong rồi.
Miệng Đới Kha hơi hé ra rồi lại ngậm vào.
Cậu sững sờ hỏi – Hết sạch rồi á?
Lương Mạn Thu đáp – Dạ.
Đới Kha chìa tay – Đưa đây tao xem.
Lương Mạn Thu rút từ trong chiếc cặp sách cũ sờn ra quyển bài tập hè thống nhất toàn thành phố đưa cho cậụ Đới Kha lật giở từ trang đầu tiên, kiểm tra tỉ mỉ từng trang một.
Trang nào cũng chi chít chữ là chữ.
Nét chữ của Lương Mạn Thu rất thanh tú, ngay ngắn, là kiểu chữ mà nếu ở lớp cậu hẳn sẽ thường xuyên được cô giáo tuyên dương.
Đúng là làm xong hết thật.
Đới Kha xem bừa hai bài tập, đều không có lỗi sai nào.


⬅ Trước Tiếp ➡