⬅ Trước Tiếp ➡

Hải dặn Đới Kha phải dắt Lương Mạn Thu đi chơi cùng, một yêu cầu thật nực cười, bởi cậu chưa bao giờ chơi với bọn trẻ con.
Trong mắt cậu, Lương Mạn Thu nào có khác gì mấy đứa mẫu giáo loi nhoi.
Đới Kha bèn dẫn Lương Mạn Thu đi bộ đến tiệm, quãng đường mà tối qua lái xe chỉ mất mười phút, giờ đây đi bộ lại ngốn hơn gấp đôi thời gian.
Dọc đường, họ tình cờ gặp Kim Linh đang xách bữa sáng cho ba mẹ.
Nhà cô bé bán thịt heo, phải tất bật đi lấy hàng từ lúc mờ sáng nên ba mẹ cô bé chỉ kịp ăn tạm vài miếng lót dạ sau khi qua giờ cao điểm buôn bán.
Kim Linh liếc Lương Mạn Thu từ đầu đến chân, ngỡ là đứa nhóc lớp dưới nào đó nên chẳng mấy bận tâm.
Cô bé hỏi – Sao mày lại dắt theo một đứa con nít thế?
Nhà mày lại có họ hàng lên chơi à?
Đới Kha ậm ừ cho qua rồi hỏi – Em mày đâu rồi?
Em trai Kim Linh tên là Minh Bốn Mắt, cũng học lớp Bốn nhưng vóc người bình thường, khác hẳn Lương Mạn Thu, nên dĩ nhiên cũng được Đới Kha đối đãi khác biệt.
Kim Linh đáp – Nó vẫn còn say giấc nồng.
Đới Kha thắc mắc – Sao mày không lôi cổ nó dậy?
Kim Linh đáp – Tao lôi không nổi.
Hay mày qua thử xem sao.
Đới Kha trả lời – Để tao đưa con nhỏ này đến chỗ ba tao đã rồi qua gọi thằng Minh.
Kim Linh hỏi – Trưa nay mày không phải phụ ba mày bán ngỗng quay à?
Đới Kha hất đầu về phía Lương Mạn Thu – Người làm công đến rồi kia kìa.
Kim Linh tròn xoe mắt, không khỏi nhìn Lương Mạn Thu thêm lần nữa – Nhỏ thế này mà biết làm việc á?
Đới Kha bèn quay sang Lương Mạn Thu – Mày làm được không?
Nhớ lời bà dặn ra ngoài phải dẻo miệng lẹ tay một chút để khỏi bị đói, Lương Mạn Thu vội gật đầu lia lịa với Đới Kha.
Đới Kha lại quay sang Kim Linh – Thấy chưa?
Kim Linh nói, giọng vẫn đầy vẻ hồ nghi, đoạn xách cặp lồng cơm lên – Tao đưa cơm xong cũng về tìm bọn mày, tí nữa gặp nhé.
Rõ ràng cả Đới Kha và Kim Linh đều có nhiệm vụ riêng cần hoàn thành trước khi được tự do bay nhảy, có điều gánh nặng của Đới Kha có phần lớn hơn một chút.
Giờ cao điểm buổi sáng, xe cộ đi lại như nêm, lượng xe mà Lương Mạn Thu thấy hôm nay còn nhiều hơn cả năm qua cộng lại.
Những con “quái vật thép” thỉnh thoảng lại rú lên từng hồi inh tai nhức óc, khiến cô bé giật thót mình.
Đới Kha vốn quen với cảnh xe cộ tấp nập từ nhỏ, luôn quan sát kỹ hai bên đường ở mỗi ngã rẽ nên dễ dàng băng qua từng giao lộ.
Có một ngã tư phải chạy cho kịp đèn xanh, Đới Kha cao ráo chân dài nên sang đường ngon ơ, vừa ngoảnh lại đã thấy Lương Mạn Thu vẫn còn kẹt ở bên kia.
May mà cô bé cũng không đến nỗi ngốc, biết đứng yên tại chỗ chứ không đâm đầu vượt đèn đỏ.
Đới Kha thoáng thấy lạnh gáy, đành phải gọi lớn bảo cô bé chờ lượt đèn xanh kế tiếp.
Bị bỏ lại một mình, Lương Mạn Thu căng thẳng đến độ len lén siết chặt đôi tay, nom hệt một chú chuột nhắt đang thấp thỏm chờ sang đường.
Đèn xanh vừa bật sáng, cô bé liền dồn hết sức bình sinh lao về phía bên kia, đi được nửa đường thì Đới Kha đón lấy, túm quai cặp xách cô bé đi.
Đới Kha cằn nhằn – Đi đứng chậm rề


⬅ Trước Tiếp ➡