Chương 10
Mạn Thu lật người, chống tay lên thanh chắn giường rồi ló mặt qua khe hở nhìn xuống cậụ Trong bóng tối, khuôn mặt nhỏ nhắn với đôi mắt to của cô bé trông càng thêm đáng sợ.
Đới Kha tức mình nhảy dựng lên, ấn dúi đầu cô bé vào lại giường.
– Sau này không được thả tóc xuống như thế nữa Lương Mạn Thu ngồi dậy trên giường, bàn tay nhỏ nhắn xương xẩu xoa xoa đỉnh đầu, ngơ ngác nhìn cậụ – Không nghe rõ hả?
Hay bị câm, không biết nói?
– Đới Kha gắt.
– Sau này không được thả tóc xuống như thế nữa.
– Lương Mạn Thu lí nhí đáp, giọng nhỏ đến mức cứ như thể chỉ cần Đới Kha dùng thêm chút sức lúc nãy là cô bé sẽ tan biến mất.
Thấy cô bé đột nhiên xuống nước, Đới Kha ngược lại chẳng còn tức giận nữa.
Cậu ném máy chơi game sang một bên, đi tìm quần áo để vào tắm.
Lương Mạn Thu gầy trơ cả xương, mặc chiếc áo ba lỗ trông chẳng khác nào một con khỉ nhỏ đang khoác bao tải rách.
Cô bé ngồi trên bậc thang trên cùng của giường tầng, đợi mãi đến lúc Đới Kha tắm xong đi ra mới dám lên tiếng.
– Anh ơi.
Cách xưng hô và giọng nói đều lạ lẫm, khiến Đới Kha nghe mà ngẩn cả người.
Cậu ngẩng đầu lên, giọng có phần thiếu tự nhiên – Gì?
Lương Mạn Thu hỏi – Sách trên giá của anh, em mượn đọc một lát được không ạ?
Đọc xong em sẽ trả lại chỗ cũ.
Đới Kha đáp gọn – Đọc đi.
Lương Mạn Thu vịn tay vào thang, thoắt một cái đã leo xuống, xem ra bữa thịt tối nay đã tiếp thêm cho cô bé không ít sức lực.
Trông gầy gò nhỏ bé mà lại khá nhanh nhẹn.
Giá sách của Đới Kha phần lớn là truyện tranh, hoặc mấy cuốn danh tác kinh điển phiên bản rút gọn dành cho học sinh mà giáo viên yêu cầu đặt mua, nhưng thực tế cậu chẳng mấy khi giở ra đọc.
Lương Mạn Thu rút một cuốn “Truyện cổ Grimm” rồi lại thoăn thoắt leo lên giường, ngồi dựa vào tường, co đầu gối lên làm giá đỡ sách.
Đới Kha chợt nghĩ đến truyện “Cô bé bán diêm”, nhưng rồi lại nhớ hình như đó là truyện cổ Andersen.
Gạt phắt suy nghĩ đó đi, cậu lại tiếp tục cày game.
Tối hôm đó, Đới Tứ Hải đốt một khoanh hương muỗi trong phòng và đặt thêm một chiếc quạt máy nhỏ ở cuối giường tầng trên, giúp Lương Mạn Thu có được một giấc ngủ ngon nhất trong suốt mười ngày qua.
Công việc chuẩn bị cho món ngỗng quay bắt đầu từ lúc tờ mờ sáng mỗi ngày.
Đới Tứ Hải dậy sớm, chuẩn bị sẵn hai phần bữa sáng rồi dặn dò Đới Kha còn đang ngái ngủ, rằng nếu ra ngoài chơi thì nhất định phải đeo đồng hồ, trông chừng em gái và phải về tiệm ăn cơm đúng giờ.
Đới Kha nhanh chóng nhận ra lợi ích của việc có thêm một cô em gái chén ăn sáng không cần tự rửa, sàn nhà chẳng phải tự lau, còn máy giặt thì chỉ cần dạy cô bé cách dùng là cậu có thể khoanh tay đứng nhìn.
Lương Mạn Thu yếu sức, không nhấc nổi cả xô quần áo để đổ vào máy giặt, đành phải ném từng chiếc một vào trong.
Giữa đống đồ sẫm màu, vô tình rơi ra một chiếc quần sịp đỏ chóe, nhìn kích cỡ thì có lẽ là chiếc quần Đới Kha mua để mặc lấy may vào năm tuổi.
Má ơi Quần sịp đỏ xấu hoắc Lương Mạn Thu nhăn mặt, dùng hai ngón tay nhón một góc chiếc quần với vẻ mặt đầy ghê tởm, quẳng nó vào máy giặt rồi sập mạnh nắp lại.
Đới Tứ