⬅ Trước Tiếp ➡

Thu vào nhà vệ sinh duy nhất trong nhà, chỉ cô bé cách dùng bình nóng lạnh, phân biệt dầu gội với sữa tắm, và chỗ để riêng quần áo bẩn với quần áo sạch.
Ông còn nhấn mạnh rằng khi dùng nhà vệ sinh phải khóa cửa, thấy phòng nào đóng thì phải gõ cửa trước, được cho phép mới được vào.
Lương Mạn Thu ôm quần áo của mình, đóng cửa vào tắm.
Tranh thủ lúc đó, Đới Tứ Hải tìm Đới Kha dặn dò – Đại D, mấy đồ quý giá của con thì cất cho kỹ vào, khóa lại đi.
Đừng để mất rồi lại khóc lóc mách ba.
Mỗi dịp lễ Tết họ hàng dẫn con nhỏ đến chơi, đồ chơi của Đới Kha không bị tháo mất linh kiện thì cũng không cánh mà bay, tổn thất vô cùng nặng nề.
– Sao nó phải ở lâu thế?
– Đới Kha lại hỏi.
– Có thêm người chơi với con không tốt à?
– Đới Tứ Hải hỏi ngược lại.
– Nhưng nó có phải con trai đâụ – Kim Linh không phải con gái à?
– Linh Heo thì khác gì con trai.
Kim Linh học cùng lớp với Đới Kha, là cô bạn thân duy nhất trong “hội Đới Kha”.
Cô bé để tóc tém, tính tình thì xuề xòa, nhìn qua cứ ngỡ con trai.
Vì bố mẹ bán thịt heo ở chợ nên bị đám bạn đặt cho biệt danh là “Linh Heo”.
Trước kia Đới Kha cũng bị gọi là Đới Ngỗng Quay, sau này phải tốn bao nhiêu công sức và nước miếng mới xác lập được “vị thế giang hồ”, vứt bỏ biệt danh cũ để một bước hóa thành Đại D.
Chữ D lấy từ chữ cái đầu DK trong phiên âm tên Đới Kha, chứ không thể gọi là Đại Ca K được, vì chữ K trong tiếng Quảng Đông có nghĩa là phân.
– Ở với em thì hòa thuận, đừng có đánh nhaụ – Đới Tứ Hải lại dặn một câu thừa thãi.
Lương Mạn Thu tắm xong đi ra, trong nhà vệ sinh không có lược nên mái tóc mềm hoe vàng còn ướt sũng, rối bù xõa xuống che cả mặt mũi, chắn hết cả tầm nhìn.
Cô bé vừa bước vào phòng Đới Kha, căn phòng vốn đã chật chội nay lại càng thêm bức bí.
Do không để ý, chân cô vấp phải thứ gì đó, ngã dúi dụi về phía trước, đầu suýt nữa thì đập vào cửa sổ.
Đới Kha đang ngồi trên mép giường, lười biếng rụt chân lại, nhìn cô bé từ trên xuống với ánh mắt của một con sư tử đang canh giữ lãnh thổ.
Tiếng Đới Tứ Hải vọng sang từ phòng bên cạnh – Làm cái gì mà ồn thế?
– Cái ghế bị đổ thôi ba.
– Đới Kha lạnh lùng đáp.
Lương Mạn Thu lập tức hiểu ra, ông anh này cũng chẳng ưa gì mình, hệt như đám trẻ ở thôn Sơn Vĩ.
Cô bé lẳng lặng bò dậy, xoa xoa đầu gối bị đập đến đỏ ửng, nuốt ngược vào bụng câu định hỏi mượn cái lược.
Lương Mạn Thu đi tới trước quạt cây để sấy tóc, Đới Kha lại càu nhàu bảo cô chắn hết gió của cậụ Nhìn ngang ngó dọc thế nào cậu cũng thấy con nhỏ “tu hú chiếm tổ” này thật ngứa mắt.
Sấy tóc đến khi còn hơi ẩm, Lương Mạn Thu trèo lên giường tầng trên, nằm sát mép giường phía thang trèo rồi rũ mái tóc dài xuống cho khô nốt.
Đới Kha ở tầng dưới đang cắm cúi ôm máy chơi trò xếp gạch, một lúc sau vô tình ngẩng đầu lên, giật bắn cả mình khi thấy một mái tóc lơ lửng rũ rượi, đung đưa trong bóng tối, chẳng khác gì ma nữ Sadako.
Lưng Đới Kha toát một lớp mồ hôi lạnh.
– Mày giả ma dọa tao hả con cún còi kia Lương


⬅ Trước Tiếp ➡