⬅ Trước Tiếp ➡

thể sống chung và nuôi nấng một bé gái được.
Bà Lương Lệ Thanh thở dài, đưa tay quệt vội khóe mắt đã hoe đỏ – Hay là cứ đưa con bé vào trung tâm bảo trợ xã hội, để nhà nước nuôi nó vậy.
Nghe đến đây, Chương Thụ Kỳ cũng không khỏi bực mình.
Viên cảnh sát trẻ tuổi lòng đầy nhiệt huyết, không kìm được mà lên tiếng trách – Chị Lương à, Tiểu Thu là cháu ruột của chị, sao chị có thể nói bỏ là bỏ được?
Trường hợp như thế này trung tâm bảo trợ xã hội họ không nhận đâụ Bà Lương Lệ Thanh vẫn khăng khăng – Vậy chứ biết làm sao bây giờ?
Tôi thực sự không có khả năng chăm sóc nó, tôi sẽ không đón nó về nhà đâụ Đới Tứ Hải tức đến bật cười – Đây là chuyện riêng của nhà chị, không liên quan gì đến tôi hết.
Hôm nay chị phải đưa Mạn Thu đi, còn sắp xếp thế nào là việc của nhà họ Lương các người, không dính dáng gì tới tôi Chương Thụ Kỳ cũng đứng về phía Đới Tứ Hải – Chị Lương này, nói thật lòng nhé, anh trai chị cứ thế vứt bé Mạn Thu cho anh Hải đây, nửa tháng trời không một lời hỏi han.
Anh Hải còn chăm cho con bé béo lên được cả ký thịt đấy.
Tình nghĩa bạn bè như thế quả thật đốt đuốc đi tìm cũng chẳng thấy.
Anh Hải một mình gà trống nuôi con, lại còn mở tiệm buôn bán, cũng đâu có dễ dàng gì.
Bà Lương Lệ Thanh lẩm bẩm – Bộ tôi thì dễ dàng lắm chắc… Dẫu là quan giỏi cũng khó xử việc nhà người ta, Chương Thụ Kỳ thấy đau đầu – Vâng, cả hai bên đều có cái khó riêng, nhưng biết làm sao được, ai bảo bé Mạn Thu mang họ Lương, chứ đâu có mang họ Đới.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng nói cười ríu rít của trẻ con.
Đới Kha và Lương Mạn Thu đã về, theo sau còn có cả chị em nhà họ Kim nữa.
– Đông người thế… – Đới Kha mở cửa, giật nảy mình khi thấy trong nhà không chỉ đông người mà còn có cả một chú mặc sắc phục cảnh sát.
Cậu vốn tưởng ba đi vắng nên mới đặc biệt rủ bạn bè về nhà, định bụng sẽ “quậy tung nóc”.
Đám trẻ con nhìn nhau ngơ ngác, nhất thời không biết nên tiến hay lùi, tất cả đều chờ Đới Kha quyết định.
Đới Tứ Hải vẫy tay gọi Lương Mạn Thu – Tiểu Thu, con về đúng lúc lắm, cô của con đến rồi này, hôm nay cô sẽ đưa con về luôn.
Bây giờ con vào phòng thu dọn đồ đạc đi, đừng để sót thứ gì nhé.
Lúc này Lương Mạn Thu mới chào cô một tiếng.
Lương Lệ Thanh sắc mặt khó coi, chỉ ậm ừ đáp lại một tiếng.
Lương Mạn Thu đi vào phòng của Đới Kha, còn Đới Kha cũng dẫn chị em nhà họ Kim vào nhà.
Ngoài phòng khách, Lương Lệ Thanh lại cứng rắn nhấn mạnh với giọng nói cố hạ thấp xuống – Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ không đưa nó về nhà tôi đâụ – Bọn trẻ về rồi, ở đây nói chuyện không tiện, chúng ta về đồn rồi từ từ bàn tiếp.
– Chương Thụ Kỳ nói, thầm nghĩ có lẽ phải nhờ thầy mình vào cuộc thì mới giải quyết ổn thỏa được mâu thuẫn này.
Đồ đạc của Lương Mạn Thu không nhiều, chẳng mấy chốc đã nhét đầy chiếc cặp sách mới cứng cáp.
Thân hình nhỏ bé với chiếc cặp sách to đùng sau lưng khiến cô bé trông như đang đeo một cái mai rùa, chỉ chực lật ngửa ra bất cứ lúc nào.
Cô bé vẫy tay chào Đới Kha – Anh ơi, em


⬅ Trước Tiếp ➡