⬅ Trước Tiếp ➡

đi đây, hè năm sau gặp lại nhé.
Đới Kha đến tay cũng chẳng buồn nhấc lên, thái độ chẳng khác gì những lần tiễn chị em nhà họ Kim về mỗi ngày – Ừ, đi đi.
Kim Minh đẩy gọng kính, hỏi – Bé Cún, cậu sắp về quê đi học lại rồi à?
Lương Mạn Thu gật đầụ Kim Linh hỏi – Hè năm sau em còn đến nữa không?
Lương Mạn Thu lại gật đầu, nhấc thử chiếc cặp nặng trĩu trên vai, cảm nhận từng chút trọng lượng chứa đựng tấm lòng của bác Đới và anh Đới Kha.
– Ê Cún Còi – Đới Kha đột nhiên kéo Lương Mạn Thu sang một bên, tránh mặt mọi người, ghé sát vào tai cô bé thì thầm hỏi.
– Mày làm xong bài tập hè cho anh chưa?
– Xong hết rồi ạ.
– Lương Mạn Thu đáp, Đới Kha lúc này mới chịu buông cô bé ra.
Lương Mạn Thu theo Lương Lệ Thanh và Chương Thụ Kỳ xuống lầu, Đới Tứ Hải ra cửa tiễn.
Lương Lệ Thanh quả thật nhẫn tâm đến mức chẳng buồn đoái hoài gì đến Lương Mạn Thu, đến nỗi cặp sách cũng phải để Chương Thụ Kỳ xách giúp.
Xuống đến chân cầu thang, Đới Tứ Hải không tiễn nữa, để hai cô cháu đi cùng Chương Thụ Kỳ.
Lương Mạn Thu vẫy tay chào tạm biệt Đới Tứ Hải, rồi ngẩng đầu tìm ban công tầng năm nơi mình đã ở nhờ hơn nửa tháng qua, thấy ba cái đầu đang ghé vào lan can nhìn xuống.
Cô bé cũng vẫy tay chào thật mạnh về phía trên, lòng vẫn chưa hay biết số phận nào đang đợi mình phía trước.
Lần đầu tiên bị đưa đến đồn cảnh sát, Lương Mạn Thu ngơ ngác chẳng hiểu mình đã phạm tội gì hay gia đình lại gặp phải biến cố nào.
Nơi này vốn chỉ tồn tại trong những câu chuyện bà nội kể về Lương Lập Hoa thuở trước.
May thay, Chương Thụ Kỳ tỏ ra khá gần gũi.
Anh cho cô bé mấy viên kẹo, dỗ dành cô ngồi chờ trong phòng làm việc, còn mình thì cùng Lương Lệ Thanh sang phòng bên cạnh để trao đổi.
Trong khi đó, phòng thẩm vấn lại đang diễn ra một cuộc tranh luận gay gắt.
Sự thật cho thấy, đối diện với một người phụ nữ trung niên ngoan cố như Lương Lệ Thanh, ngay cả thầy của Chương Thụ Kỳ cũng phải nói đến khô cả cổ mà vẫn vô ích.
Sau một hồi, Lương Lệ Thanh cũng thấm mệt, bèn hỏi lối vào nhà vệ sinh rồi tạm rời đi.
Chương Thụ Kỳ vò đầu bứt tai, vẻ mặt não nề – Thầy ơi, giờ tính sao đây ạ?
Chẳng lẽ cứ để con bé về thôn Sơn Vĩ sống một mình như vậy?
Ông thầy đáp – Về lý mà nói, vụ này vốn thuộc thẩm quyền giải quyết của phía thôn Sơn Vĩ… Chương Thụ Kỳ hiểu ngay rằng thầy mình đang muốn đùn đẩy trách nhiệm, mà xét theo hộ khẩu thì chuyện này đúng là không thuộc phạm vi quản lý của họ thật.
Anh hỏi tiếp – Chẳng lẽ chúng ta lại phải đích thân đưa con bé về tận thôn Sơn Vĩ hay sao?
Ông thầy im lặng không đáp.
Lòng như lửa đốt, Chương Thụ Kỳ bồn chồn đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại liếc vào phòng làm việc bên cạnh để trông chừng Lương Mạn Thụ Cô bé đang mải mê đọc cuốn truyện tranh thiếu nhi trên giá sách, dường như đã nhanh chóng quen với hoàn cảnh mới.
Anh quay lại phòng thẩm vấn thì chẳng thấy thầy đâu, mà Lương Lệ Thanh lại càng biệt tăm.
Thôi xong Dù kinh nghiệm còn non, Chương Thụ Kỳ cũng đã có được sự nhạy bén tối thiểu của một cảnh sát khu vực.
Anh vội vã chạy một vòng quanh sân đồn tìm kiếm,


⬅ Trước Tiếp ➡