⬅ Trước Tiếp ➡

chỉ thấy mỗi thầy mình chứ tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Lương Lệ Thanh đâụ – Thầy ơi, không lẽ bà ta chạy mất rồi?
– Chương Thụ Kỳ chống hông, thở hổn hển nói.
Ông thầy cũng chửi đổng – Chủ quan thật Ai mà ngờ vào đến đồn cảnh sát rồi còn dám bỏ trốn cơ chứ – Vậy con bé phải làm sao đây?
– Chương Thụ Kỳ nhìn về phía phòng làm việc.
Hình ảnh Lương Mạn Thu ngồi yên lặng hiện lên trong đầu khiến một người đàn ông cứng rắn hiếm khi rơi lệ như anh cũng không khỏi chạnh lòng.
– Có đưa con bé đến nhà người cô không ạ?
Ông thầy gắt lên – Bây giờ mà đưa đến đó, nửa đêm người ta cũng tống cổ nó ra đường, cậu có tin không?
Chương Thụ Kỳ chẳng có lý do gì để không tin điều đó.
Ông thầy đành quyết – Thôi thì cứ làm theo quy trình.
Hai viên cảnh sát quyết định tạm thời đưa Lương Mạn Thu đến trung tâm bảo trợ xã hội trước, rồi sẽ tiếp tục tìm đến nhà Lương Lệ Thanh để vận động.
Lương Mạn Thu được Chương Thụ Kỳ dắt lên xe cảnh sát.
Cô bé vừa sợ sệt vừa ngoan ngoãn ôm chặt cặp sách ngồi im, rồi khẽ hỏi – Chú cảnh sát ơi, mình đi đâu bây giờ ạ?
Có phải mình đến nhà cô của con không chú?
Chương Thụ Kỳ chẳng còn hơi sức đâu mà sửa lại cách xưng hô thành anh cảnh sát, anh chỉ nhẫn nại hỏi – Em có muốn đến nhà cô không?
Lương Mạn Thu khẽ lắc đầu – Con muốn đến nhà anh Đới Kha cơ.
Nhưng nhà anh Đới Kha nào phải nhà của cô bé.
Chương Thụ Kỳ chỉ đành lựa lời – Chúng ta sẽ đến một nơi có rất nhiều bạn nhỏ để chơi cùng nhé.
Trời đã ngả về chiều, bóng tối dần buông, những tấm biển hiệu đèn điện dọc hai bên đường bắt đầu le lói sáng lên, hệt như khung cảnh trên ti vi – một cảnh đêm mà thôn Sơn Vĩ chưa bao giờ có.
Lương Mạn Thu cứ ngỡ mình sắp được về lại thôn Sơn Vĩ, nhưng cảnh vật trên đường trông cứ na ná nhau, dường như họ vẫn đang quẩn quanh ở Hải Thành.
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe rốt cuộc cũng dừng lại trước một tòa nhà nhỏ trông khá cũ kỹ.
Vừa bước xuống xe, từ sau cánh cổng sắt đã vọng ra tiếng trẻ con nô đùa ầm ĩ, xen lẫn bóng những đứa trẻ nhỏ lướt qua lướt lại đuổi bắt nhaụ Bức tường bao quanh sân được ốp gạch men trắng, song nhiều mảng đã bong tróc, trơ ra lớp xi măng sứt sẹo.
Vài chỗ từng bị vẽ bậy, sau đó được vá víu lại một cách nguệch ngoạc.
Cạnh cổng sắt treo một tấm biển vuông vức Trung tâm Bảo trợ Xã hội Thúy Điền, quận Tân Hải, thành phố Hải Thành.
Lương Mạn Thu bán tín bán nghi, ngơ ngác hỏi – Chú cảnh sát ơi, đây là đâu vậy ạ?
Nếu có ai đó nói cho cô bé hay rằng trung tâm bảo trợ xã hội chính là nơi người ta vẫn thường gọi là trại trẻ mồ côi, có lẽ cô bé đã chẳng dám cất lời.
Yết hầu Chương Thụ Kỳ khẽ trượt lên xuống, anh khó nhọc đáp – Đây là một nơi giống như trường học, có rất nhiều bạn nhỏ cùng sống.
Tối nay em sẽ chơi với các bạn ở đây nhé.
Thầy của anh chào hỏi người bảo vệ gác cổng, tự giới thiệu là cảnh sát từ đồn Thúy Điền, đã liên lạc với họ từ trước.
Người bảo vệ liền ra mở cánh cửa sắt nhỏ cho họ vào.
Lương Mạn Thu rụt rè đi theo sau Chương Thụ Kỳ, người đang xách giúp cô chiếc


⬅ Trước Tiếp ➡