Chương 23
cặp sách.
Trong sân, hai ba cô bé trạc tuổi Kim Linh bỗng ngừng chơi đùa, túm tụm lại một chỗ, vừa đánh giá những vị khách lạ mặt vừa thì thầm bàn tán.
Cạnh đó, một đứa trẻ gầy gò chẳng kém gì Lương Mạn Thu đang ngồi trong chiếc xe nôi có phần viền vải đã phai màụ Đứa bé để tóc tém, chẳng rõ là trai hay gái, đầu nghẹo sang một bên, mắt bị lác, hai tay co quắp lại, trông vừa kỳ quặc vừa có phần đáng sợ.
Lương Mạn Thu bất giác bước nhanh hơn để theo sát Chương Thụ Kỳ, rồi bị anh giao cả người lẫn cặp sách cho một người phụ nữ trung niên.
– Ở đây phải nghe lời bác và cô giáo, nghe chưa.
– Chương Thụ Kỳ căn dặn.
Lương Mạn Thu hỏi – Chỗ này có gần trường tiểu học Sơn Vĩ không ạ?
Chương Thụ Kỳ thoáng sững người.
Sự nhạy cảm và chín chắn trước tuổi của cô bé này vượt xa sức tưởng tượng của anh.
Cô bé hẳn đã nhận ra mình sẽ phải ở lại đây dài ngày nên mới lo xa đến chuyện học hành.
Anh chống tay lên gối, cúi người xuống cho ngang tầm mắt cô bé – Đừng lo, đến lúc đó cô giáo sẽ sắp xếp cho em đi học.
Lương Mạn Thu chỉ biết gật đầụ Mọi người ở Trung tâm bảo trợ xã hội đang dùng bữa tối, trong không khí phảng phất mùi cơm canh đạm bạc.
Với một đứa trẻ đã quen với mùi thịt quay thơm nức như Lương Mạn Thu, bữa cơm này chẳng hề có chút hấp dẫn nào, dù rằng bụng cô bé đúng là đang réo.
Nơi ăn cơm là một căn phòng lớn, dọc tường kê mấy chiếc giường tầng chật hẹp.
Lối đi giữa phòng đặt một chiếc bàn dài cũ mèm, nơi lũ trẻ đủ mọi lứa tuổi ngồi ăn trên hai dãy ghế băng.
Là người mới đến, Lương Mạn Thu bị xếp ngồi ở một góc bàn.
Việc ăn cơm cũng tương tự như ở nhà Đới Kha mỗi đứa một khay, xếp hàng lần lượt lấy cơm, một muỗng cơm trắng, một muỗng thức ăn.
Thức ăn hôm nay là món rau xào thập cẩm, gồm vài lát thịt mỡ xen lẫn thịt nạc vụn xào cùng giá đỗ và cải thảo.
Cái miệng của Lương Mạn Thu đã được Đới Tứ Hải chiều đến mức kén ăn, nên bữa cơm đầu tiên ở đây cô bé ăn rất chậm.
Đứa trẻ ngồi xe đẩy lúc nãy cũng có mặt, đang được một người dì đút cho ăn.
Nó nhai từng miếng một cách nặng nhọc, dù bị dì mắng mấy câu cũng chẳng nhanh hơn được.
Lương Mạn Thu tò mò liếc nhìn mấy lần.
Con bé ngồi cạnh thấy thế bèn xích lại gần, nhìn chằm chằm vào miếng thịt mỡ trong khay của Lương Mạn Thu rồi hỏi – Mày không ăn à?
Không ăn thì cho tao.
Lương Mạn Thu gật đầu, nhưng đứa kia lại gắp luôn cả miếng thịt mỡ lẫn một mớ cải thảo trong khay của cô.
Người dì quát lên một tiếng, nhắc không được giành đồ ăn của bạn, nhưng cũng chẳng có mấy tác dụng.
Đứa bé kia không hề tỏ ra hối lỗi.
Giống như ở trường, mọi việc trong trung tâm bảo trợ xã hội đều phải xếp hàng, từ đi vệ sinh, tắm rửa, giặt giũ cho đến cả việc đi ngủ – hai đứa phải chen chúc trên một chiếc giường tầng rộng một mét.
Giường tầng nhà Đới Kha có tầng dưới rộng một mét hai, tầng trên rộng một mét, Lương Mạn Thu có thể thoải mái dang tay dang chân mà ngủ.
Nếu từ thôn Sơn Vĩ mà đến thẳng trung tâm bảo trợ xã hội, có lẽ Lương Mạn Thu đã không cảm thấy hụt hẫng đến thế.
Nhưng khổ nỗi, cô bé