⬅ Trước Tiếp ➡

lại là đứa từng được ăn thịt ngỗng quay… Lương Mạn Thu trở mình nằm nghiêng, khẽ thút thít.
Không biết từ giường nào vọng đến một tiếng quát – Khóc lóc cái gì, ồn muốn chết Lương Mạn Thu giật nảy mình, vội nín bặt tiếng khóc nhưng nước mắt vẫn cứ thế tuôn ra.
Mãi đến hôm trước ngày khai giảng, khi đang khổ sở vật lộn với đống bài tập hè còn dang dở, Đới Kha mới nhận ra Lương Mạn Thu đã không còn ở đây.
Thấy Đới Tứ Hải đang lật con gà xì dầu trong quầy hàng, Đới Kha liền hỏi – Ba ơi, hôm đó sao cảnh sát lại đến nhà mình vậy ạ?
Đới Tứ Hải vừa tống được cục nợ Lương Mạn Thu đi, lòng nhẹ nhõm hẳn, bèn đáp – Đừng lo, không phải đến bắt ba đâụ Cảnh sát không chỉ bắt người mà còn phải giải quyết mâu thuẫn cho hàng xóm láng giềng nữa.
Đới Kha hỏi – Ba với Cún Còi có mâu thuẫn gì ạ?
Đới Tứ Hải cau mày – Đừng có suốt ngày đặt biệt danh cho người ta.
Con bé ngoan ngoãn đáng yêu thế sao mày lại gọi là Cún Còi?
Đới Kha đáp – Tại trông giống mà.
Hình ảnh Lương Mạn Thu gầy gò nhỏ xíu thoáng qua trong đầu, Đới Tứ Hải bất giác thấy thương cảm, bèn móc điện thoại ra, đi đến gốc đa ven đường để gọi cho Chương Thụ Kỳ.
– A lô, cảnh sát Chương có bận không ạ?
Cũng không có chuyện gì to tát, tôi chỉ muốn hỏi thăm một chút về con bé Tiểu Thụ Sau hôm đó con bé có về ở với người cô không?
Lông mày Đới Tứ Hải càng lúc càng nhíu chặt, xoắn lại còn hơn cả đường chỉ khâu trên bụng con ngỗng.
Ông hoàn toàn không hay biết có một cái đuôi nhỏ đang bám theo mình.
Đới Kha rón rén lượn lờ sau lưng Đới Tứ Hải, nghển cổ ngó nghiêng, vểnh tai lắng nghe.
– Cái gì?
Trung tâm bảo trợ xã hội ư?
Cái ở Thúy Điền ấy ạ?
Tôi cứ tưởng chỗ đó chỉ nhận mấy đứa tàn tật thôi chứ.
Hồi trước tôi có đi ngang qua một lần, nhìn qua cổng sắt thấy có gì đó là lạ, cảm giác không ổn lắm.
Đới Tứ Hải chống nạnh cúi đầu, bất giác buông một tiếng thở dài.
– Rồi sau này tính sao đây?
Sắp khai giảng rồi.
Là cho con bé về trường Tiểu học Sơn Vĩ, hay để nó học cùng đám trẻ ở đó?
Hộ khẩu của nó có ở đây đâu… Không biết Chương Thụ Kỳ đã trả lời thế nào, Đới Tứ Hải chỉ lẩm bẩm mấy tiếng “Cũng phải”, tiếng sau trầm hơn tiếng trước.
Ông cúp máy, ngước mắt nhìn trời một lúc rồi lại cúi đầu nhìn đất, thở dài thườn thượt rồi quay lại thì bắt gặp con trai mình.
Đới Tứ Hải gắt – Bây làm gì ở đây?
Nghe lén người lớn nói chuyện điện thoại hả?
Đới Kha hỏi – Cún Còi bị đưa vào Trung tâm bảo trợ xã hội Thúy Điền rồi ạ?
Thằng con trai này của Đới Tứ Hải học hành tuy chẳng ra gì, nhưng gây dựng được cả một “hội Đới Kha” ở trường thì cũng không phải dạng tầm thường, ít nhất là biết quan sát và nghe ngóng tình hình.
– Đã bảo bao nhiêu lần là đừng gọi người ta bằng biệt danh rồi.
Đới Tứ Hải đánh trống lảng không thành, Đới Kha quyết truy hỏi đến cùng – Không phải con bé về cái thôn nào đó với cô nó rồi sao?
Sao lại phải vào trung tâm bảo trợ xã hội?
Đới Kha chẳng có chút ấn tượng tốt đẹp nào về trung tâm bảo trợ xã hội.
Trường tiểu học của cậu có một thằng nhóc ở đó chuyên đi ăn cắp


⬅ Trước Tiếp ➡