Chương 25
vặt, bị người ta mắng là đồ có mẹ sinh mà không có mẹ dạy.
Đới Kha cũng muốn mắng theo, nhưng lại không thể vì cậu cũng chẳng có mẹ.
– Chuyện phức tạp lắm, không phải đứa trẻ nào cũng có một gia đình bình thường.
Chính Đới Tứ Hải cũng đã không thể cho Đới Kha một gia đình bình thường.
– Không phải Cún Còi vẫn còn ba sao?
– Đới Kha chỉ biết Lương Mạn Thu thường ngày sống với bà nội, còn kỳ nghỉ hè thì bị ba nó vứt qua đây rồi biến mất tăm.
– Đừng nhắc tới ba nó nữa, có cũng như không.
– Đới Tứ Hải bỗng nổi cáu, quăng lại một câu rồi quay người vào tiệm.
Chiều đến, chị em nhà họ Kim chạy sang tiệm rủ Đới Kha đi chơi.
Ba đứa học dốt này chẳng hề có chút áp lực nào trước ngày khai giảng.
Kim Minh theo thói quen đẩy gọng kính, ra vẻ mình là Conan – Anh Đại D, bé Cún đi thật rồi hả anh?
Kim Linh nhắc nó – Hôm qua đã nói rồi còn gì.
Đới Kha hỏi – Minh Bốn Mắt, mày nhớ nó thế, có phải yêu thầm nó rồi không?
Kim Minh bỗng lúng túng, hai má ửng đỏ – Điên à Hỏi một câu cũng không được hay gì?
Kim Linh chộp được thóp của em trai, khỏi phải nói là phấn khích đến nhường nào – Đúng thì cứ nhận đi, có gì đâụ Đại D, để tao kể mày nghe, tao biết lớp tao có một cặp rồi đấy.
Kim Linh tíu tít kể chuyện yêu đương sớm trong lớp mình, nhưng Đới Kha chẳng mảy may hứng thú, cậu đã sớm nhận ra lớp mình chẳng có đứa con gái nào xinh xắn cả.
Đới Kha đợi cô bé nói cho hết hơi mới hỏi – Linh Heo, tụi mày có biết Trung tâm bảo trợ xã hội Thúy Điền ở đâu không?
– Trung tâm bảo trợ xã hội Thúy Điền á?
– Kim Minh nói.
– Có phải là chỗ thằng Phúc Hai Ngón ở không?
Thằng bé có biệt danh “Hai Ngón” này họ Phúc, mà chữ “Phúc” chính là lấy từ “viện phúc lợi” – một tên gọi khác của trung tâm bảo trợ xã hội.
Nếu không phải cái họ quá đặc biệt, hẳn chẳng ai biết nó đến từ đó, bởi với người ngoài, nó chỉ nói mình sống ở một con đường nào đó mà thôi.
Kim Linh hỏi – Đại D, mày định tìm thằng Hai Ngón à?
Nó lại trộm gì của mày rồi?
Kim Minh lấy làm lạ – Nghỉ hè có gặp nhau đâu mà trộm được cái gì?
Kim Linh trợn tròn mắt – Đại D, không phải mày định rủ nó đi chơi đấy chứ?
Nó là dân hai ngón đấy, mày muốn bị nó chôm đồ à?
Đới Kha gắt lên – Nói nhảm nhiều thế, rốt cuộc chúng mày có biết chỗ đó ở đâu không?
Kim Minh nghĩ ngợi một lát rồi đáp – Thằng Hai Ngón hình như bảo nó ở đường Phú Nguyên.
Đới Kha hỏi lại – Chắc không?
Kim Linh đáp – Đi một chuyến là biết ngay chứ gì?
– Đường Phú Nguyên lại ở đâu nữa?
Câu hỏi này của Đới Kha làm Kim Linh cứng họng, nhưng không sao, hỏi người khác là ra ngay.
Lương Mạn Thu ở trung tâm bảo trợ xã hội được mấy hôm, tuy không kết bạn được với ai nhưng cũng nhận diện được những kẻ cần phải tránh xa.
Một là đứa con gái chuyên giành cơm, luôn thừa lúc cô bé không để ý mà gắp trộm thức ăn trong khay.
Hai là thằng bé chuyên ăn cắp, chính nó đã cuỗm mất hộp bút mà Đới Kha mua cho cô.
Lần đầu tiên, cô bé bám riết đòi lại thì bị nó cốc cho một cái vào đầu, phải đi