⬅ Trước Tiếp ➡

Chỉ có anh biết, vòng eo ấy mảnh mai đến nhường nào, mềm mại đến nhường nào, làn da mịn màng như ngọc thạch.
Không ai biết được suy nghĩ đang ẩn giấu trong lòng anh lúc này, nhớ lại cái tên mà người dẫn chương trình vừa xướng lên, anh nghiêng người hỏi hiệu trưởng Nhậm
"Cô gái này tên là gì vậy?"
Hiệu trưởng Nhậm đang tự hào vì học sinh trường mình đa tài đa nghệ, nghe câu hỏi cũng không suy nghĩ nhiều, liền đáp
"Em hỏi cô gái đó à, tên là Khương Minh Hoạ, lúc nãy thầy có xem kỹ danh sách tiết mục, chỉ có mình em ấy chơi piano nên thầy nhớ rất rõ, học sinh trường ta quả nhiên ai cũng xuất sắc."
Tạ Cẩn Thần cười, đáp lời "Vâng."
Khương Minh Hoạ…
Đôi mắt Tạ Cẩn Thần dần sâu thẳm, đường nét khuôn mặt ẩn trong bóng tối.
Anh nhớ rằng, đối tượng kết hôn mà chủ tịch Tạ nhắc đến tối qua cũng tên là Khương Minh Hoạ.
Ánh mắt Tạ Cẩn Thần trở nên thâm trầm huyền bí.
Nếu quả thật là cô thì cuộc hôn nhân này cũng không phải không thể tiến hành.
Khương Minh Hoạ thong thả bước đến bên cây đàn piano ngồi xuống, thở ra một hơi dài, nhớ lại những nốt nhạc đã thuộc lòng.
Mở nắp đàn, ngón tay dừng ở phím đàn,
Phía dưới khán phòng im phăng phắc, mọi người đều lặng lẽ lắng nghe giai điệu mà cô gái đẹp như tiên nữ này chơi.
Khúc nhạc Khương Minh Họa đang chơi đã được luyện tập nhiều lần, cô có thể chơi mà không cần nhìn.
Những ngón tay linh hoạt dừng ở những phím đàn đen trắng, ánh đèn chiếu lên người cô.
Đẹp đến mức không tưởng.
Tạ Cẩn Thần nhìn đôi bàn tay trắng mềm, thon dài của cô, bất giác nghĩ đến đêm đó đôi tay ấy đã bám vào vai anh như thế nào.
Theo nhịp điệu lúc căng lúc chùng.
Ánh mắt anh dần tối lại, chăm chăm nhìn cô gái tỏa sáng trên sân khấu, thanh lịch và xinh đẹp.
Ánh sáng mờ ảo che đi màu sắc tối tăm trong đồng tử anh, ánh mắt đầy khó hiểụ
Giống như một con báo đang rình mồi, ẩn mình trong bóng tối chờ thời cơ.
Hội trường rất lớn, lúc này đã chật kín người, mọi ánh nhìn đều hướng về cô gái lấp lánh trên sân khấụ
Bản nhạc này có độ dài vừa phải, khoảng bốn năm phút.
Khương Minh Họa không mắc một lỗi nào, hoàn thành bản nhạc một cách hoàn hảo, khi nốt cuối cùng vang lên,
Khán phòng im phăng phắc, một lúc sau mới vang lên những tràng pháo tay như sấm dậy.
Khương Minh Họa bình tĩnh đóng nắp đàn, đứng lên một cách thanh thoát, bước đến giữa sân khấu, mỉm cười cúi đầu cảm ơn.
Ngay khi cô nghĩ buổi biểu diễn cuối cùng cũng kết thúc suôn sẻ, cô ngẩng mặt lên, đứng thẳng người.
Bỗng nhiên, nụ cười của cô đóng băng trên mặt.
Ánh mắt xinh đẹp nhưng ngây thơ của cô chạm phải ánh mắt sâu thẳm và quen thuộc của người đàn ông ngay phía trước.
Tạ Cẩn Thần lặng lẽ nhìn cô, tư thế ngồi thoải mái mà cao quý, khóe miệng hơi nhếch.
Ánh mắt mang chút giễu cợt, bị cô nhìn thấy cũng không hề lùi bước, cứ thẳng thắn nhìn cô gái đứng ngây ra trên sân khấụ
Khương Minh Họa thực sự choáng váng vì cuộc gặp gỡ bất ngờ này.
Anh Sao anh lại ở đây?
Tư thế một cao một thấp, một sáng một tối, giữa hội trường chứa hàng chục nghìn người, họ lặng lẽ nhìn nhaụ
Trong lòng cô thoáng có một suy đoán không chắc chắn, khiến cô cảm thấy như đang lạc trong màn sương, chỉ còn một chút nữa là có thể nhìn thấy rõ ràng.


⬅ Trước Tiếp ➡