⬅ Trước Tiếp ➡

Sao anh lại ở lễ kỷ niệm trăm năm của trường? Còn ngồi ở hàng ghế đầu chính giữa, hiệu trưởng và bí thư đều ngồi cạnh anh.
Khương Minh Họa vô thức nhìn vào tấm biển trước mặt người đàn ông.
Ba chữ "Tạ Cẩn Thần" nổi bật được in rõ nét bằng mực nâụ
Đầu cô ấy "rầm" một tiếng, như có hàng loạt pháo hoa nổ tung trong óc.
Tạ Cẩn Thần
Khương Minh Hoạ không chớp mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đứng thẳng hàng với mình ở phía xa, mắt mở to đến mức cay xè mà không hề hay biết.
Mãi đến khi Tạ Cẩn Thần lặng lẽ nói với cô hai chữ, cô mới tỉnh táo lại, nhận ra mình đã bất lịch sự, vội vàng thu ánh nhìn.
Anh nói "Đừng hoảng."
"Bạn học Khương? Có phải bạn quá căng thẳng không? Không sao đâu, bạn biểu diễn rất tuyệt, tiếng piano thật xuất sắc "
Một tình nguyện viên đứng bên cười nói với cô, dẫn cô quay người rời khỏi sân khấụ
"Cảm ơn, cũng bình thường thôi."
Khương Minh Hoạ trả lời một cách vô thức, ngơ ngác bước theo cô gái kia, đầu óc trống rỗng.
Khương Minh Hoạ đãng trí bước về phòng thay đồ, tâm trí rối bời như một cuộn chỉ rối.
Thân phận của anh quả nhiên không tầm thường, nhớ lại lời Trần Lăng Hi từng nói "Tạ Cẩn Thần quyên tặng trường một tòa nhà."
Có thể hào phóng quyên tặng cả một tòa nhà, lại còn ngồi ở vị trí quan trọng như vậy.
Khương Minh Hoạ thầm chán nản, anh đúng là Tạ Cẩn Thần, anh thực sự là Tạ Cẩn Thần
Người đàn ông đêm đó chính là Tạ Cẩn Thần
Cô lại ngủ với kẻ mà suốt ba năm cấp ba cô vừa ghét cay ghét đắng vừa ngưỡng mộ
Điều quan trọng là giờ đây đối phương còn hơn cô gấp vạn lần, ngoại hình tuấn tú tuyệt trần, khí chất điềm đạm lịch thiệp, quyền thế ngút trời.
Khương Minh Họa đột nhiên dừng bước, tin tức này khiến cô choáng váng tâm thần.
Cô siết chặt nắm tay, quay trở lại phòng thay đồ, nhanh chóng thay xong quần áo rồi nhắn tin cho Trần Lăng Hi.
Khương Minh Họa Tiểu Hi Tôi đang đợi cậu ở phòng nghỉ hội trường Cậu đến ngay đi, tôi có chuyện quan trọng muốn nói
Vừa định tắt màn hình thì điện thoại báo có cuộc gọi từ "Cây rụng tiền."
Khương Minh Họa bắt máy
"Alo, cha có chuyện gì thế?"
Ở đầu dây bên kia, chủ tịch Khương thông báo với cô
"Hôm nay con về nhà một chuyến, gia đình có việc cần nói với con."
Lúc này Khương Minh Họa chỉ muốn làm rõ người đàn ông kia có phải Tạ Cẩn Thần hay không, tâm trí không để ý nên đáp qua loa
"Con biết rồi, tối nay sẽ về. Con cúp máy trước vì còn có việc."
Sau khi Khương Minh Họa biểu diễn xong, Tạ Cẩn Thần liền viện cớ có việc phải đi. Lúc này anh đang đứng bên cửa sổ phòng nghỉ hội trường, tay kẹp điếu thuốc.
Bên ngoài hội trường là những cây ngô đồng cao lớn, ánh nắng chiếu qua những tán lá loang lổ, in xuống những bóng hình không rõ nét.
Ánh sáng lấp lánh rơi trên đôi vai rộng của Tạ Cẩn Thần. Vừa rồi anh đã xem email Hà Dần gửi cho.
Cô gái đêm đó đúng là Khương Minh Họa, còn việc cô xông vào phòng anh chỉ là do say rượu vào nhầm cửa.
Ngoài ra, Khương Minh Họa là con gái duy nhất của Khương gia, được bảo vệ rất kỹ.
Hầu như không ai biết Khương Minh Họa là ai. Ông nội cô từng là chiến hữu với ông nội anh.
Tạ Cẩn Thần gõ nhẹ điếu thuốc, tàn thuốc rơi vào gạt tàn, nét mặt khó đoán.
Lại có chuyện trùng hợp đến thế.


⬅ Trước Tiếp ➡