⬅ Trước Tiếp ➡

Anh như con thú bị thả ra khỏi lồng, hoàn toàn khác với hình ảnh người thừa kế nhà họ Tạ điềm đạm lễ độ, được người người kính trọng.
Cảm giác cuồng nhiệt đêm qua vẫn như còn sót lại trong cơ thể. Đáy mắt Tạ Cẩn Thần tối thêm vài phần, cố gắng đè nén dòng xúc cảm hỗn loạn vừa trỗi dậy.
Anh thật sự không hiểu nổi, rõ ràng chỉ ba lần thôi mà sao bản thân lại giống như dã thú chưa từng được chạm vào ai, chỉ cần nhìn thấy cô là lại muốn.
Nhưng cơ thể cô đã không chịu nổi nữa rồi, không thể tiếp tục được.
Thấy lông mày cô vẫn nhíu, bàn tay lớn của anh dịu dàng vỗ nhẹ lên tấm lưng mỏng, dỗ dành thật lâụ
Trước khi rời đi, thấy cô vẫn còn ngủ say, Tạ Cẩn Thần không nỡ đánh thức.
Anh để lại một tấm danh thiếp màu đen viền ánh vàng trên đầu giường, có in số điện thoại của anh. Chắc cô tỉnh dậy sẽ biết cách liên lạc.
Sau khi ăn sáng ở nhà hàng khách sạn, Tạ Cẩn Thần gọi điện cho chú Phúc đến đón.
Chiếc Maybach Pullman bản kéo dài hơn sáu mét dừng lại trước cửa chính khách sạn. Chú Phúc bước xuống, cung kính mở cửa xe, nhìn người đàn ông bước ra từ cánh cửa xoay thủy tinh.
Ông tiến lên vài bước, giọng hòa nhã
“Thiếu gia, đêm qua cậu nghỉ ngơi có tốt không?”
Chú Phúc thoáng mang theo ý cười trêu chọc, đêm qua là lần đầu tiên ông thấy thiếu gia có phụ nữ bên cạnh.
Hôm đó ông vốn định mang canh giải rượu lên, ai ngờ lại bị chặn ngoài cửa. Đợi một lúc lâu mới nghe thấy thiếu gia từ bên trong truyền ra một câu, bảo ông đi mua vài thứ dùng cho… sinh lý.
Lúc đầu chú Phúc còn tưởng mình nghe nhầm, đứng ngây người mất một hồi. Mãi sau, mặt mũi đỏ gay, ông mới cắn răng xuống tầng, lặng lẽ ghé vào cửa hàng tiện lợi bên cạnh mua đồ.
Khách sạn Tập đoàn Hy Trân xây dựng mang chuẩn bảy sao, chuyên phục vụ giới thượng lưu nên không bao giờ cung cấp những thứ như vậy. Mọi hạng mục phục vụ đều phải thông qua phê chuẩn của tổng bộ. Mà kiểu đồ dùng cá nhân thế này… thì dĩ nhiên không bao giờ được duyệt, ảnh hưởng hình tượng thương hiệụ
Ấy vậy mà tối qua, lúc đang phải cố sức giữ lấy cô gái không ngừng vùng vẫy kia, trong đầu Tạ Cẩn Thần bỗng chợt lóe một ý nghĩ đáng lẽ nên chuẩn bị thứ đó từ trước.
Anh vẫn giữ vẻ chững chạc điềm đạm như mọi khi, khẽ chỉnh lại cổ tay áo. Cúc tay sứ tráng men lấp lánh ánh sáng, toát lên khí chất quý phái. Ánh mắt anh quét nhẹ về phía chú Phúc, không để tâm tới vẻ trêu chọc trong ánh nhìn của ông, chỉ nhàn nhạt dặn dò
“Bảo người chuẩn bị cho cô ấy một bộ quần áo.”
Chú Phúc mỉm cười gật đầu, đáp nhẹ nhàng như gió xuân.
Nghĩ đến chiếc váy mà cô gái kia mặc tối qua, ông lại cẩn thận thêm một câu
“Váy màu nhạt, size S.”
Sau đó anh lên xe. Chú Phúc vừa định đóng cửa thì bất ngờ bị ai đó giữ lại.
Ngẩng lên nhìn, là thiếu gia. Ông khựng lại hỏi “Thiếu gia, còn có chuyện gì sao?”
Tạ Cẩn Thần liếc ông một cái, ánh mắt nhàn nhạt nhưng ẩn giấu ý cảnh cáo “Chuyện tối qua, không được để lộ cho Trang phu nhân.”
Dứt lời, “cạch” một tiếng, cửa xe đóng lại dứt khoát.


⬅ Trước Tiếp ➡