⬅ Trước Tiếp ➡

Chú Phúc khẽ thở dài, cười khổ. Trong lòng than thầm, nét mặt cũng trở nên khó xử. Ông nào có muốn làm phản thiếu gia đâu, nhưng phu nhân thì luôn bóng gió ép ông để mắt tới tất cả những cô gái xuất hiện bên cạnh Tạ Cẩn Thần, dặn đi dặn lại phải báo lại từng người một.
Thiếu gia gần ba mươi rồi, bên cạnh đến một bóng hồng cũng không có, cả nhà họ Tạ từ trên xuống dưới đều nóng ruột thay.
Bây giờ thì sao? Cuối cùng cũng có người xuất hiện rồi. Trong thâm tâm chú Phúc thật lòng mừng cho thiếu gia… cuối cùng cũng có cô gái chấp nhận rồi.
Nhưng khi mọi chuyện chưa đâu vào đâu, ông đương nhiên sẽ không dại gì đi mách lẻo với phu nhân cả.
Tại một quán cà phê mới mở gần khuôn viên Đại học Kinh đô, hai cô gái tầm tuổi nhau đang ngồi cạnh cửa sổ.
“Tiểu thư Khương Minh Họa Cậu có đang nghe tớ nói gì không đấy?”
Trần Lăng Hi vung tay vẫy trước mặt Khương Minh Họa, ánh mắt đầy trách cứ.
Minh Họa lúc này mới bừng tỉnh khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn, ngẩng đầu nhìn cô bạn “Sao thế?”
Lăng Hi đặt thìa xuống, nhấp một ngụm latte thơm ngậy, liếc bạn mình một cái đầy khó chịu
“Phải là tớ hỏi cậu mới đúng. Tối qua cậu về phòng làm gì thế? Cả buổi sáng nay cậu cứ ngẩn ngơ. Lúc học, tớ nhắc cậu mấy lần mà cậu còn chẳng phản ứng gì ”
Minh Họa cúi đầu, tinh thần vẫn chưa khá hơn chút nào. Tối qua như một thước phim in hằn lên não, không tài nào xóa nổi.
Cô khẽ khuấy cốc cà phê trong tay, ly Americano thêm đường mà cô thường thích giờ lại chẳng thấy ngon chút nào.
Sáng nay tỉnh dậy, căn phòng sang trọng mang hơi hướng cổ điển ấy khiến đầu óc cô trống rỗng, phải mất một lúc lâu, cô mới dần định thần lại.
Chiếc giường hỗn độn, cơ thể rã rời, từng cơ từng khớp đều mỏi nhừ, còn trong không khí vương lại mùi ám muội nhè nhẹ.
Cô là người trưởng thành, kiến thức sinh lý cũng không thiếụ Nếu đến nước này mà còn không hiểu mình vừa trải qua chuyện gì thì đúng là nên quay về bụng mẹ để học lại từ đầụ
Cô uống say thật rồi, đến giờ vẫn chưa hiểu mình đã lạc vào phòng ai, tại sao lại ngủ với một người đàn ông hoàn toàn xa lạ.
Nếu để cha cô, Khương tổng nổi tiếng nghiêm khắc, mà biết chuyện này… chắc chắn cô sẽ bị lột một lớp da.
Trong đầu cứ liên tục tái hiện cảnh hai người quấn quýt tối qua, cô lại thở dài lần nữa, ngón tay vô thức khuấy đều lớp bọt trong ly cà phê đang nguội lạnh.
Trần Lăng Hi thật sự không chịu nổi nữa. Tiếng thở dài thườn thượt của Khương Minh Họa cứ lặp đi lặp lại bên tai, khiến cô ấy suýt phát điên.
Cô ấy cau mày hỏi "Khương đại tiểu thư à, cậu làm ơn đừng thở dài nữa có được không? Rốt cuộc ai chọc giận tổ tông như cậu vậy? Cả thủ đô này còn ai đủ gan khiến cậu thành ra bộ dạng như thế này?"
Cha của Khương Minh Họa là Khương Nghiệp Khôn, Chủ tịch đầu tiên của Tập đoàn Khương thị. Tập đoàn này đi lên từ ngành gỗ tự nhiên, nắm trong tay một nửa thị phần gỗ trong cả nước.
Ngay cả ở thủ đô, nơi long tranh hổ đấu, kinh tế phát triển bậc nhất… Khương thị vẫn là một cái tên có sức nặng.


⬅ Trước Tiếp ➡