Chương 1
Một con tàu thủy khổng lồ lướt đi trên biển rộng mênh mông, thoạt nhìn bình thường nhưng bên trong lại ẩn chứa hệ thống phòng thủ tối tân nhất thế giới.
Đây là con tàu chuyên chở phạm nhân đến nhà tù trên đảo.
Và cô đang ở trên tàu đó.
Nam chính thụ của cuốn truyện này cũng ở đây.
Nói đến xui xẻo thì thật đúng là xui tận mạng.
Cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ lấy nhà tù làm chủ đề, nhưng không phải thành nhân vật quan trọng gì, thậm chí vai phụ cũng chẳng được.
Thay vào đó, cô chỉ là một nhân vật pháo hôi bình thường, sống được hai chương rồi bị một trong những đại ca trong tù hành chết vì dám gây khó dễ cho nam chính.
Chỉ cần tưởng tượng cảnh trong truyện mô tả – bị đàn em của đại ca kéo vào góc tra tấn đến chết – là cô đã run rẩy không kìm được.
“Cậu không sao chứ?” Một bàn tay đặt lên vai cô, kèm theo giọng nam trầm khàn mà dịu dàng như ánh trăng vang lên bên tai.
Cô giật mình run thêm lần nữa, quay đầu nhìn người ngồi cạnh – A Kỳ.
Đôi mắt màu hổ phách của anh ấy nhìn cô, ánh lên sự quan tâm nồng đậm.
Không hổ là nam chính thụ kiểu bạch liên hoa trong truyện, lên tàu này toàn tội phạm mà vẫn quan tâm người khác thế này.
Nhưng A Kỳ phạm tội gì thì cô thật sự không rõ.
Trong truyện, nửa đầu không nhắc đến, mà cô thì chỉ đọc đến đó thôi Cô không biết A Kỳ phạm tội gì, nhưng “cô” trong truyện thì vô tội.
Nhân vật chỉ sống hai chương này được giới thiệu sơ sài vì gia đình muốn bảo vệ cậu con trai duy nhất, họ đẩy “cô” – người chị gái giống hệt em trai – ra chịu tội thay.
Để tránh “cô” lỡ miệng, họ còn làm cô câm luôn.
Vai trò lớn nhất của “cô” trong truyện là cung cấp cho nam chính thụ một phòng đơn Trên tàu, “cô” ở cùng phòng với A Kỳ.
Đến nhà tù, hai người tiếp tục ở chung phòng đôi.
Sau khi “cô” chết, A Kỳ được ở một mình.
Trên hòn đảo tù này, bạo loạn xảy ra khắp nơi, nhưng cai ngục làm ngơ.
Những kẻ vào đây đều không bình thường, kể cả nguyên thân của cô – xuất thân từ một gia tộc lớn.
Quy tắc duy nhất ở đây là không được vượt ngục, còn lại thì gần như chẳng có gì ràng buộc.
Mà ở một mình thì tiện cho người khác ra vào, rồi sau đó… Cô đã đọc truyện rồi, còn gì ngoài mấy cảnh “nặng đô” chứ?
Khi cô nhập vào cơ thể này, đúng ngày vừa lên tàụ Chẳng có cơ hội vùng vẫy, cô bị ép thẳng đến nhà tù.
Đã đến đây rồi, cô không thể chết nhanh vậy được.
Sống sót biết đâu sau này có ngày thoát ra ngoài?
Làm người phải có ước mơ chứ Việc đầu tiên cô cần làm là xây dựng quan hệ tốt với “bạn cùng phòng” tương lai.
Tay A Kỳ vẫn đặt trên vai cô, cô chẳng thấy gì bất thường.
Chỉ có điều không nói được làm cô khó chịu, muốn nịnh nọt nam chính cũng chẳng xong.
Không sao, không nói được thì hành động vậy.
Cô nắm tay A Kỳ, tựa nhẹ vào cánh tay anh, hai tay làm động tác khoác áo ra hiệu mình hơi lạnh.
A Kỳ rõ ràng bất ngờ, nhưng vẫn dang tay ôm lấy cô.
Dù giờ cô đang giả nam – tóc ngắn, ngực bị băng chặt – dáng người nhỏ nhắn thì không thay đổi được.
So với A Kỳ vốn gầy yếu, cô chỉ cao đến cằm anh.
Hai người tựa vào nhau trông cũng khá hợp.
A Kỳ nhìn cô yên lặng nép trong lòng mình, ngón tay trên cánh tay cô khẽ động, lòng bàn tay nhẹ nhàng lướt qua làn da trần của cô.
Cảm giác