⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

mịn màng khiến ánh mắt anh thoáng xao động.
Tàu đi ba ngày, cô và A Kỳ ở cạnh nhau cả ba ngày.
Không biết có phải ảo giác không, cô thấy A Kỳ ngày càng dịu dàng.
Trên người anh chẳng có chút hơi thở ác nhân nào, đối với cô – vừa mới đến thế giới này – anh thực sự là một sự an ủi.
Hơn nữa, A Kỳ là thụ mà Điều đó nghĩa là gì?
Một “mẹ nam” sống sờ sờ đấy Đến lúc xuống tàu, cô bám sát A Kỳ.
Anh cố ý hay vô tình che chắn cho cô, giúp cô tránh những ánh mắt lộ liễụ Dù giờ cô không còn vẻ tinh xảo như lúc giả gái, nhưng ở đây, dáng vẻ nhỏ nhắn của cô vẫn nổi bật, hiếm thấy trong tù nam.
Nhưng A Kỳ cũng thanh tú và đẹp trai, thu hút không ít ánh nhìn.
Vậy mà anh vẫn đứng chắn trước cô.
“Đến đây rồi thì đừng gây chuyện.
Nếu tự mình chết vì tai nạn, đó là vấn đề của các người ” Cai ngục cảnh cáo, rồi đẩy cô và A Kỳ vào một phòng.
Cửa đóng sầm lại.
A Kỳ đỡ cô đứng vững, cô bắt đầu quan sát nơi này.
Phải nói, nhà tù này không tệ.
Phòng rộng, hai giường trái phải không phải loại giát sắt thường thấy trên TV, còn có phòng tắm, tủ quần áo, bàn, máy lạnh… Đây thật là nhà tù sao?
“Mệt không?
Nghỉ chút đi, chiều 3 giờ có lao động tập thể.
Đến 2 rưỡi tôi gọi cậu dậy.” A Kỳ cầm tờ giấy trên bàn xem xét, nhíu mày nói với cô đang ngẩn ngơ cảm thán.
Cô giật mình, nhớ ra chi tiết trong truyện để tránh tù nhân quá rảnh và thúc đẩy cốt truyện, họ phải khai thác đá ở mỏ.
Còn có lịch làm việc nghỉ ngơi rõ ràng 7 giờ sáng ăn sáng, 12 giờ trưa ăn trưa, có cả giờ ngủ trưa, chiều lao động, 7 giờ tối ăn tối, thậm chí có thời gian hoạt động tự do.
Mọi người ở đây đều đeo còng chân, lao động thì tháo ra, bình thường thì mang.
Trước khi xuống tàu, cô và A Kỳ đã bị đeo còng.
Nặng, thật sự rất nặng.
Nghĩ đến quãng thời gian dài phía trước phải sống trong nhà tù đầy ác nhân, ngày nào cũng đeo còng chân, không nói được, còn phải lo bị mấy tên công trong truyện hành chết, cô buồn bực muốn khóc.
“ Cậu sao vậy?” A Kỳ hỏi.
Cô nhìn anh, ánh mắt buồn bã chưa kịp giấu, chỉ nhẹ lắc đầu rồi nằm lên giường, quay mặt vào tường.
A Kỳ nhìn bóng lưng cô, bước đến ngồi xổm bên giường, như trên tàu, nhẹ vỗ lưng cô.
Cô vốn không buồn ngủ, vậy mà lát sau đã thiếp đi.
Thời gian trôi nhanh.
3 giờ chiều, cô và A Kỳ cùng đám phạm nhân mới bị gọi tập trung.
Cai ngục vừa giảng quy tắc vừa cho mở còng chân.
“Két” một tiếng, cô cảm thấy người nhẹ hẳn.
Cô đi theo mọi người đến mỏ đá.
Càng đi, người bên cạnh càng ít, cuối cùng chỉ còn cô và A Kỳ.
“Này, qua đây ” Một giọng thô lỗ quát lên.
“Nói hai người đó, qua đây ” Giọng điệu gay gắt, nghe là biết khó đối phó.
A Kỳ lập tức che cô phía sau, nhìn về phía đó.
Cô chợt nhớ ra ngày đầu A Kỳ đến đây, anh bị một tên đầu gấu nhỏ để ý, rồi được đại ca bí mật quan sát cứu thoát.
Nhưng trong truyện, đại ca đó không ra tay ngay.
Hắn để A Kỳ bị tên đầu gấu đánh gần chết mới chậm rãi xuất hiện.
Có lẽ vì mấy ngày qua A Kỳ đối xử quá tốt với cô, cô nóng đầu kéo A Kỳ ra sau, đứng chắn trước anh, muốn che gương mặt quá nổi bật của anh.
Nhưng cô quên mất, A Kỳ cao hơn cô cả cái đầụ A Kỳ bị cô kéo ra sau rõ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡