23: Anh giận cái gì? Người đàn ông không nhúc nhích, không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn cô.
Cố Ninh Hoan cảm thấy có chút thất bại, cô nỗ lực lấy lòng Phó Tây Thâm, nhưng rõ ràng Phó Tây Thâm chẳng còn bao nhiêu kiên nhẫn với cô. Cô biết, đây đều là tại cô, ai bảo lúc trước cô ngu xuẩn như vậy, cái gì cũng tin Cố Thi.
“Anh Phó, dù cho Ninh Hoan có từng làm gì thì hy vọng anh có thể “đại nhân đại lượng” đừng so đo với em ấy.” Cố Thi rưng rưng lao tới trước mặt Phó Tây Thâm, đau khổ cầu xin.
Cố Ninh Hoan nhíu mày, Cố Thi vẫn cứ dây dưa mãi không dứt, dù cô có không muốn so đo với cô ta thì hình như cô ta đã nghiện việc chọc tức cô rồi?
Cô còn chưa kịp mở miệng thì người vệ sĩ đứng cạnh Phó Tây Thâm thấy sắc mặt anh không vui thì chẳng nói chẳng rằng trực tiếp ra tay kéo Cố Thi ra.
Cố Thi vừa giãy dụa vừa khóc, “Ninh Hoan, mặc kệ em đối xử với chị như thế nào thì trong lòng chị, em vẫn luôn là đứa em gái chị yêu thương nhất, chị sẽ chờ tới khi em nguôi giận…”
Cố Ninh Hoan: “…”
Người kéo cô ta ra là vệ sĩ của Phó Tây Thâm, sao lại thành dù cô có đối xử với cô ta như thế nào chứ?
“Về.” Phó Tây Thâm mở miệng, chỉ hộc ra một chữ không cảm xúc.
Cố Ninh Hoan vươn tay cầm tay anh, không nhịn được mở miệng nói: “Vừa rồi thấy Cố Thi yếu đuối cầu xin như vậy, chẳng lẽ trong lòng anh chẳng dao động chút nào sao? Ở nhà họ Cố, mặc kệ cô ta làm cái gì, chỉ cần cô ta khóc một cái thì tất cả mọi người đều sẽ quay sang chỉ trích em, sao anh lại không như thế?”
“Cô ta diễn giả quá.” Phó Tây Thâm cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người, nhàn nhạt nói.
Cố Ninh Hoan hơi ngửa đầu, nhìn chiếc cằm tuyệt mỹ của anh, chìm vào suy tư.
Chẳng lẽ vừa rồi Cố Thi diễn quá giả?
Nghi ngờ này vừa mới hiện lên trong đầu Cố Ninh Hoan thì lập tức bị cô phủ quyết ngay.
Cô biết rõ bản tính của cô ta nên mới có thể biết vừa rồi cô ta đang diễn, nhưng nếu là người không biết nội tình thì chắc đã sớm bị cô ta dắt mũi rồi.
Giả vờ đáng thương là kỹ năng sinh tồn của Cố Thi hơn hai chục năm nay, cô ta đã sớm tu luyện nó một cách nhuần nhuyễn.
Nếu không phải vì Cố Thi thì chắc là vì Phó Tây Thâm quá lợi hại. Nghĩ tới đây thì bỗng Cố Ninh Hoan co rụt người lại.
Nếu Phó Tây Thâm có thể nhìn thấu lớp ngụy trang của Cố Thi thì anh có thể nhận ra thân phận sống lại của cô không?
Nghĩ vậy, Cố Ninh Hoan có chút sợ hãi, tay cô không tự giác buông lỏng bàn tay của anh ra.
Phó Tây Thâm lạnh lùng nhìn thoáng qua, ngón tay anh khẽ nhúc nhích nhưng cuối cùng vẫn không cầm lấy tay cô.
Cố Ninh Hoan nhìn anh, sao cô lại có cảm giác là anh đang tức giận nhỉ?
Chẳng lẽ cô đã làm chuyện gì không tốt?
Cố Ninh Hoan đi theo Phó Tây Thâm trở về phòng, cô cứ nghĩ là anh còn ở đây chơi nữa lại không ngờ anh lạnh nhạt nói, “Đi lấy đồ của cô đi.”
“Hả? Chúng ta về à?” Cố Ninh Hoan hơi nghiêng đầu nhìn anh, anh lại chẳng buồn đáp lời, cứ như không thèm để ý cô vậy.
Cố Ninh Hoan cúi đầu, ngoan ngoãn đi vào lấy túi xách, sau đó đi theo Phó Tây Thâm đi ra ngoài.
Cô thực sự sợ người đàn ông này, rõ ràng anh có vẻ ngoài cực kỳ xuất sắc nhưng chỉ cần anh lạnh mặt, chẳng cần nói gì cũng đủ khiến cô sợ tới mức nhũn cả chân.
Chân của Phó Tây Thâm rất dài, lúc tới đây anh để ý đến cô nên cố ý thả chậm tốc độ, nhưng bây giờ không biết anh tức cái gì mà tốc độ đi đường còn tăng lên mấy cấp.