24: Cảm giác hôn cô vừa mềm lại rất ngọt. Cố Ninh Hoan gần như phải chạy mới có thể đuổi kịp bước chân của Phó Tây Thâm.
Hai người đi thang máy xuống gara ngầm, cửa vừa mở thì anh bước ngay ra ngoài.
Cố Ninh Hoan cũng tăng tốc, nhưng cô bỗng trượt chân mà ngã ngửa ra sau.
“Á!”
Tiếng kêu rên buột khỏi miệng.
Cố Ninh Hoan ngồi dưới đất, xoa bóp mắt cá chân đau điếng, hốc mắt ửng đỏ.
Cô ngã như vậy mà anh chẳng buồn quay đầu liếc cô lấy một cái, chẳng lẽ cô khiến anh chán ghét tới thế ư?
“Có đứng lên được không?” Phó Tây Thâm nghe thấy tiếng thiếu nữ kêu đau, anh nhíu mày, bước tới bên cô, cúi đầu nhìn cô.
Cố Ninh Hoan nhăn mặt vì đau, cô như giận dỗi mà mở miệng, “Được!”
Nói xong, cô như muốn chứng minh lời mình vừa nói mà lập tức đứng lên, nhưng đau đớn khiến cô khụy gối ngay.
Lần này cô không ngã xuống mặt đất lạnh lẽo mà là ngã vào lòng của người đàn ông nào đó.
Cố Ninh Hoan theo phản xạ định đẩy anh ra nhưng tay anh đã nắm chặt lấy eo cô, khiến cô không thể đẩy ra được.
“Anh làm gì? Buông tay! Chẳng phải anh không muốn đi với em sao? Nếu vậy thì em không cần anh đỡ đâu.” Vốn dĩ Cố Ninh Hoan không muốn khóc, nhưng càng nói cô càng thấy tủi thân, nước mắt rơi xuống từng giọt, từng giọt.
Từ khi sống lại tới bây giờ, trong lòng cô như có một tảng đá lớn đè nặng, cô vẫn luôn sợ hãi, sợ hãi lần sống lại này là giả. Cô sợ mình vừa mở mắt là lại thấy căn nhà tù dưới lòng đất tăm tối, lại phải sống mà không bằng chết.
“Tôi đưa cô tới bệnh viện.” Phó Tây Thâm mặc cho cô giãy dụa mà bế bổng cô lên.
Cố Ninh Hoan vừa nghe thấy hai chữ bệnh viện thì sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, cô nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của anh, “Đừng đi bệnh viện được không? Em sợ nơi đó lắm.”
“Không được.” Phó Tây Thâm nhìn chóp mũi ửng đỏ của Cố Ninh Hoan, bộ dáng đáng thương này của cô khiến lòng anh mềm nhũn.
Cố Ninh Hoan gục đầu xuống, buồn bã nói: “Em không muốn đi, nếu anh cứ khăng khăng muốn đưa em đi bệnh viện thì thà anh thả em xuống đây còn hơn.”
“Cố Ninh Hoan! Rốt cuộc thì cô đang nháo cái gì?” Sắc mặt của Phó Tây Thâm trầm xuống, giọng nói cũng lạnh hẳn đi.
Cố Ninh Hoan chôn đầu trước ngực của Phó Tây Thâm: “Em không muốn đi bệnh viện, em sợ kim tiêm và mùi thuốc sát trùng lắm.”
Phó Tây Thâm cúi đầu, từ góc độ của anh, anh có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt trắng nõn bị tóc đen che phủ của cô. Khuôn mặt vốn dĩ trắng nõn nay lại ửng hổng vì khóc, bất giác khiến người ta có cảm giác muốn hôn cô.
Phó Tây Thâm kéo cửa xe ra, anh đặt cô trên ghế lái phụ rồi cẩn thận cài dây an toàn cho cô.
Ngay tại lúc anh thắt dây an toàn cho cô xong định rời khỏi thì Cố Ninh Hoan nắm lấy tay anh, dùng cặp mắt ướt sũng nhìn anh, “Không đi bệnh viện, được không?”
“Tôi bảo bác sĩ Trương tới khám cho cô.” Giọng điệu của Phó Tây Thâm vẫn lạnh nhạt và xa cách.
Cố Ninh Hoan nghe vậy, ánh mắt bỗng nhiên sáng ngời, cô nghiêng người tới phía trước để đặt một nụ hôn lên cằm anh, “Phó Tây Thâm, anh tốt quá.”
Lúc người đàn ông ngước mắt lên nhìn cô thì cô đã hôn xong rồi, ánh mắt của anh bất giác dừng trên cánh môi xinh đẹp của cô, trong nháy mắt, yết hầu siết lại.
Anh nhớ rõ cảm giác hôn cô, vừa mềm lại rất ngọt.