⬅ Trước Tiếp ➡
25: Hơi thở ái muội độc đáo Giọng nói của Phó Tây Thâm có phần khàn khàn: “Vừa rồi còn bảo không cho tôi đỡ, giờ lại bảo tôi tốt?”
Cố Ninh Hoan nghe vậy thì có chút ngượng ngùng cúi đầu.
Cô thực sự cũng bất ngờ trước việc mình đã khóc vừa rồi. Cô nhớ rõ, trong những ngày tuyệt vọng nhất khi bị cầm tù, cô chưa bao giờ khóc, khi sống lại, cô càng thêm cố gắng để đền bù những sai lầm trong quá khứ nên cũng không có thời gian để khóc… Nhưng cú ngã vừa rồi đã khiến thần kinh căng chặt của cô có cơ hội được thả lỏng trong nháy mắt, vì vậy cô mới không khắc chế được mà khóc.
“Vừa rồi chân em đau quá… nên mới khóc, nhưng ngày thường em thật sự không như vậy.” Cố Ninh Hoan vội vàng giải thích.
Phó Tây Thâm nhìn cô một cái, anh không nói gì, cuối cùng, anh đứng dậy, đi vòng ra bên ghế lái, mở cửa rồi ngồi vào trong.
Cố Ninh Hoan xấu hổ nên cũng không dám nói chuyện với anh nữa, chỉ ngoan ngoan ngồi ở ghế lái phụ.
Trong xe bỗng trở nên yên tĩnh một cách khác thường, Phó Tây Thâm liếc cô gái nhỏ đang xuất thần bên cạnh. Từ trước đến giờ, cô luôn là người thích làm ầm ĩ mọi chuyện, mặc kệ là vẻ kiêu ngạo thích giơ móng vuốt cào người trước khi kết hôn hay là vẻ nhí nhảnh đáng yêu sau khi kết hôn thì đột nhiên thấy cô yên tĩnh thế này đúng là không quen chút nào.
Phó Tây Thâm dừng xe trước cửa biệt thự, Cố Ninh Hoan cởi dây an toàn, cô đẩy cửa xe ra, bước một chân xuống đất, khi chân thứ hai vừa chạm đất thì cơn đau buốt bỗng truyền tới từ mắt cá chân. Dù vậy, loại đau đớn này không phải là loại không thể chịu đựng được, vì vậy, cô đỡ cửa xe, định cố đi, ai ngờ, cô lại được người nào đó bế bổng lên.
Cố Ninh Hoan kinh ngạc hô lên một tiếng, cô ngẩng đầu nhìn chiếc cằm góc cạnh của anh, cuối cùng, cô không nói gì mà ngoan ngoãn tựa đầu lên ngực anh.
Thực ra Phó Tây Thâm là một người đàn ông rất tốt. Ví dụ như bây giờ chẳng hạn, rõ ràng anh rất ghét cô nhưng lại vẫn vì cô là vợ của mình mà bế cô khi cô bị đau chân.
Đời trước, cô đúng là bị mù mới có thể bỏ qua một người đàn ông tốt như thế này.
Lúc ở trên xe, Phó Tây Thâm đã gọi điện cho bác sĩ Trương nên khi anh vừa bế cô vào biệt thự thì bác sĩ đã chờ trong nhà rồi.
Phó Tây Thâm đặt Cố Ninh Hoan trên sô pha, một người giúp việc bước tới giúp cô cởi tất và giày.
Vết sưng đỏ trên mắt cá chân của Cố Ninh Hoan cực kỳ rõ ràng.

Dù sao thì thiếu nữ ngồi trước mặt mình cũng là mợ chủ của nhà họ Phó nên bác sĩ Trương không dám chậm trễ, anh ta cẩn thận kiểm tra cho Cố Ninh Hoan rồi nói, “Mợ chủ bị trật chân, lát nữa tôi sẽ kê loại thuốc mỡ tiêu sưng, qua mấy ngày là sẽ không sao.”
“À, vâng, cảm ơn bác sĩ.” Cố Ninh Hoan lễ phép nói cảm ơn.
Bác sĩ Trương mở hòm thuốc, lấy thuốc mỡ ra định bôi thuốc cho Cố Ninh Hoan.
Phó Tây Thâm đứng ngay cạnh Cố Ninh Hoan, nhìn bàn chân trắng nõn của cô nằm trong tay bác sĩ Trương thì bỗng cảm thấy chói mắt vô cùng. Anh lạnh nhạt mở miệng, “Anh đặt thuốc xuống rồi về đi.”
Lúc này, bác sĩ Trương đang định bôi thuốc cho cô nghe anh nói vậy thì khựng lại, anh ta vội đặt chân cô xuống rồi cung kính đứng lên.
Cố Ninh Hoan ngước mắt liếc Phó Tây Thâm một cái, cô không rõ vì sao anh tự nhiên lại không cho bác sĩ bôi thuốc cho cô.
Bác sĩ Trương ghi lại những việc cần chú ý trong quá trình dưỡng thương xong liền rời khỏi biệt thự.
Cố Ninh Hoan mới vươn tay định lấy tuýp thuốc thì Phó Tây Thâm đã đi trước cô một bước mà cầm lấy nó. Anh ngồi xuống cạnh cô, đặt chân cô lên đùi mình.
Cẳng chân thanh mảnh và trắng nõn của thiếu nữ đặt trên chiếc quần tây sẫm màu mang theo vẻ đẹp vừa đứng đắn lại quyến rũ, dưới ánh đèn sáng ngời, hình ảnh này tạo nên hơi thở ái muội rất độc đáo.
⬅ Trước Tiếp ➡