⬅ Trước Tiếp ➡
33.1: Cô ta chỉ có thể đứng đờ người ra. Cố Khê đứng tại chỗ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, bây giờ cô ta chỉ cảm thấy mất mặt tới nỗi hận không thể đào cái lỗ để chui xuống. Nhưng cô ta lại không thể làm vậy, cô ta chỉ có thể đứng đờ người ra, hơn nữa cô ta cũng cảm thấy chuyện ngày hôm qua ở Thập Nhật Hoan sẽ không giấu được bao lâu, sớm muộn gì cũng sẽ truyền khắp xã hội thượng lưu.
Chính vì như vậy nên cô ta mới muốn ăn mặc tốt hơn trước kia, để đám người dám cười nhạo cô ta biết, cho dù Cố Khê này có làm chuyện mất mặt thì cũng là người nhà họ Cố có tiền có thế!
“Cái cô bị tiêu chảy này, xin hỏi tóm lại là cô có muốn tính tiền không? Nếu cô không tính tiền thì đừng có quấy rối ở quầy thu ngân nữa!” Một cô chủ nhà giàu đang đứng chờ trả tiền có chút bực mình mở miệng.
Cố Khê bị người ta thúc giục như vậy chỉ cảm thấy mất hết mặt mũi, nhưng vẫn đứng tại chỗ: “Cố Ninh Hoan! Rốt cuộc em có trả tiền giúp chị không?”
“Người không có tiền còn muốn giả bộ giàu có như cô tôi thấy nhiều rồi, Cố Ninh Hoan, cô tuyệt đối đừng cho loại người này vay tiền, xem dáng vẻ này của cô ta cũng biết chắc là nợ tiền sẽ không trả.” Cô chủ nhà giàu kia bất mãn trừng mắt nhìn Cố Khê.
Cô ta đã được nhân viên bán hàng của tiệm trang sức tính tiền giúp nhưng do cô ta thấy ngứa mắt với vẻ giả tạo của Cố Khê nên cố ý nán lại.
Cố Khê cắn môi, cho dù cô ta bị người ta chế nhạo nhưng cũng không dám chửi lại. Người tới đây không giàu thì cũng thuộc dạng có quyền có thế, cô ta không dám đắc tội ai ở đây, cô ta chỉ dám đắc tội Cố Ninh Hoan vì cho rằng cô vừa ngu vừa tốt bụng.
Hoa Noãn không muốn xen vào chuyện Cố Ninh Hoan bị Cố Khê lừa tiền một chút nào, bởi vì trong mắt của cô ta thì Cố Ninh Hoan đúng là không được khôn cho lắm, tuy rằng cô hành xử nhìn hơi điêu ngoa nhưng thực ra chính là một con cọp giấy. Chẳng những bị Cố Khê lừa mà còn hay bị Cố Thi dắt mũi, đó là cô ta còn chưa nhắc tới cái tên cặn bã Kỷ Tử Hành rõ ràng vô dụng mà còn sĩ diện từ chối Cố Ninh Hoan kia nữa, nhưng cô ta rất ghét Cố Khế.
Hoa Noãn đi tới bên cạnh Cố Ninh Hoan, mở miệng châm chọc: “Cố Ninh Hoan, tôi cho cô một lời khuyên! Cô đừng tưởng người chị họ này của mình là loại tốt lành gì, cho dù cô có đối xử tốt với cô ta thì cô ta cũng chỉ như con chó hoang nuôi mãi không thân mà thôi!”
“Hoa Noãn! Tôi không muốn gây sự với cô, cô đừng có khinh người quá đáng!” Cố Khê tức giận đỏ cả mặt, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
Hoa Noãn hếch cằm lên, đi tới phía trước một chút: “Loại như cô mà cũng xứng làm người sao?”’
Cuối cùng Cố Khê cũng không nhịn được, nâng tay lên muốn tát Hoa Noãn, nhưng tay lại bị một người nắm lại.
Đôi mắt đào hoa quen thuộc của Tô Bắc Nhiên lạnh như băng, cười như không cười nhìn Cố Khê: “Cãi nhau thì cãi nhau, nhưng nếu cô ra tay đánh người thì quá đáng rồi đấy.”
Từ lúc năm tuổi, Tô Bắc Nhiên đã được cha của Hoa Noãn nhận nuôi, Cố Ninh Hoan nhớ là Tô Bắc Nhiên là một người lúc nào cũng làm thần bảo vệ cho Hoa Noãn.
Cô vẫn luôn cho rằng tình cảm giữa bọn họ trong sáng, nhưng không nghĩ tới vào năm thứ hai cô bị cầm tù thì nhà họ Hoa đã xảy ra một chuyện kinh thiên động địa. Chuyện này chẳng những chặt đứt cuộc sống giàu có hơn hai mươi năm của Hoa Noãn mà còn khiến cho Hoa Noãn vô cùng hận Tô Bắc Nhiên.
⬅ Trước Tiếp ➡