⬅ Trước Tiếp ➡
33.2: Cô ta chỉ có thể đứng đờ người ra. “Anh buông tay ra, Tô Bắc Nhiên, một người đàn ông như anh làm khó tôi mà anh không cảm thấy xấu hổ sao?” Cố Khê rút tay về, rũ mắt nhìn vết bầm tím trên cổ tay do Tô Bắc Nhiên gây ra thì trong lòng đầy tức giận.
Hoa Noãn thì không để ý nhiều như vậy, cô ta bước lên ôm lấy cánh tay của Tô Bắc Nhiên, dựa vào tay anh ta: “Sao bây giờ anh mới đến, em đứng đau chân quá.”
“Kẹt xe nên đến muộn, còn nữa, anh đã nói không được đi giày cao gót ra ngoài cơ mà, sao lại không nghe lời?” Tô Bắc Nhiên bế Hoa Noãn lên, giọng nói hơi trầm xuống.
Cái trán của Hoa Noãn đụng phải ngực Tô Bắc Nhiên, giọng điệu không phục: “Em đã 22 rồi, đương nhiên phải học đi giày cao gót, nếu không sau này Cảnh Sí trở về mà ghét bỏ em không biết đi giày cao gót không giống phụ nữ thì làm sao bây giờ?”
Tô Bắc Nhiên nghe vậy thì mặt càng lạnh, nhưng giọng nói vẫn rất dịu dàng: “Trên xe có thuốc giảm đau giảm sưng, để lát nữa anh bôi cho em.”
Người trong tiệm trang sức thấy Hoa Noãn sắp đi thì vội vàng cầm đồ cô ta đã mua đưa cho cô ta.
Hoa Noãn vừa muốn vươn tay cầm thì Tô Bắc Nhiên đã ôm cô ta xoay người, tài xế đi theo Tô Bắc Nhiên vội vàng tiến lên nhận đồ.
Hoa Noãn lại đột nhiên nhớ đến gì đó, cô ta nhìn Cố Ninh Hoan nói: “Cố Ninh Hoan! Tôi cho cô một lời khuyên cuối cùng, đừng nên thân thiết với Cố Khê và Cố Thi, hai người bọn họ đều là sói đội lốt cừu!”
“Tôi biết rồi, cảm ơn cô đã nhắc nhở, nhưng dù sao thì tôi và Cố Khê cũng là người một nhà, tôi sẽ có chừng mực.” Cố Ninh Hoan khẽ cười nói, cô vừa dứt lời thì không ngoài ý muốn thấy được biểu tình thất vọng của Hoa Noãn.
Hoa Noãn còn muốn nói gì nữa nhưng đã bị Tô Bắc Nhiên ôm ra ngoài.
Cố Khê nghe được Cố Ninh Hoan trả lời thì trên mặt cũng có chút hòa hoãn: “Ninh Hoan, em biết chúng ta là người một nhà là được rồi, em phải tin tưởng chị, chị tuyệt đối không lừa em!”
“Đương nhiên, sao em lại không tin chị chứ, dù sao chúng ta cũng cùng lớn lên mà.” Cố Ninh Hoan cong môi nói.
Cố Khê nghe cô nói như vậy thì biết con ngốc này chắc chắn sẽ trả tiền cho cô ta.
“Vậy Ninh Hoan, em còn chờ gì nữa mà không đi trả tiền đi, trả tiền xong rồi chúng ta đi làm đẹp!” Cố Khê vội vàng nói, chỉ sợ có kẻ nào lại chen mồm ngăn cản.
Lúc này không chỉ cô chủ nhà giàu kia nhìn Cố Ninh Hoan như con ngốc mà nhân viên bán hàng cũng cảm thấy Cố Ninh Hoan là cái loại không có đầu óc, coi tiền như rác.
“Cố Khê, chị có chắc là muốn vay em 35 vạn để mua đồ không? Chị sẽ trả lại tiền cho em thật chứ?” Cố Ninh Hoan cầm di động trong tay, nhìn Cố Khê hỏi.
Cố Khê gật đầu chắc chắn: “Đương nhiên rồi, Ninh Hoan, chị lừa em làm gì, chị chắc chắn sẽ trả tiền lại cho em.”
Nghe được những lời này của Cố Khê thì trong mắt Cố Ninh Hoan hiện lên ý cười lạnh lẽo, sau đó sảng khoái tính tiền.
Cố Khê nhìn Cố Ninh Hoan tính tiền xong thì trong lòng vô cùng sung sướng, trang sức cao cấp 35 vạn cứ như vậy mà vào tay khiến cô ta rất thỏa mãn.
Con ngu Cố Ninh Hoan này không ngờ còn nghĩ rằng cô ta sẽ trả lại tiền! Đừng có nằm mơ, một đồng cô ta cũng không trả lại cho cô!
Cố Ninh Hoan nhìn Cố Khê, chỉ cần một cái liếc mắt thôi là cô có thể đoán được suy nghĩ trong lòng Cố Khê.
Cố Khê chỉ sợ sẽ không chủ động trả số tiền này cho cô, thậm chí còn nghĩ cách ăn quỵt luôn, nhưng cô sẽ không để Cố Khê được như ý.
Cô không chỉ muốn Cố Khê trả 35 vạn này mà còn muốn cô ta nhổ ra hết những thứ đã lấy của cô trong nhiều năm qua!
⬅ Trước Tiếp ➡