⬅ Trước Tiếp ➡

khát giữa nơi hoang dã, man rợ và thô lỗ.
Tiếng da thịt va chạm vào nhau ngày càng lớn, dâm thủy bắn tung tóe.
Nguyễn Sao điên cuồng hét lên, giọng cũng khàn đi, cô còn nâng bắp chân lên kích thích anh, không biết mệt mỏi.
Triệu Mô giải phóng dục vọng của bản thân, một lòng muốn đụ người phụ nữ lần đầu tiên gặp đã muốn dụ dỗ mình.
Anh nâng hai chân của cô lên đặt lên vai, đồng thời tiếp tục đâm thật sâu vào bên trong âm hộ của cô.
Nơi riêng tư đang kết hợp chặt chẽ của hai người dính đầy dâm thủy, dưới sự cọ xát tạo thành lớp bọt trắng đục, một mớ hỗn độn.
Động tác của anh càng ngày càng nhanh, đến cuối cùng động tác đưa đẩy của cơ thể chỉ còn là bóng dáng mờ nhạt.
Vào giây phút cuối cùng, người đàn ông dùng sức rút dương vật của mình ra, toàn bộ tinh dịch đặc quánh và nóng hổi bắn lên bụng dưới của người phụ nữ, một ít bắn lên ngực cô.
Miệng huyệt nhỏ bị kéo căng tới biến dạng đang liên tục co rút lại, vẫn còn hình dạng côn thịt của người đàn ông, chất lỏng trong suốt ở miệng huyệt từ từ nhỏ xuống, miếng thịt mềm màu đỏ tươi trở nên mềm mại như sắp thối rữa..
Triệu Mô nhìn phần thân dưới bị tàn phá tới đáng thương của người phụ nữ khẽ nhíu mày.
"Cái lồn dâm đãng cũng sưng lên rồi, thật đáng thương.." Người phụ nữ không nói gì.
Anh tiến lại gần để nhìn kỹ khuôn mặt cô, người phụ nữ nhắm chặt mắt, thậm chí không có phản ứng gì.
Con mẹ nó, anh đã chơi người phụ nữ này tới ngất xỉu rồi.
Triệu Mô do dự một lát nhưng vẫn ôm cô vào lòng.
Hơi thở của người phụ nữ dần dần bình ổn lại, cô mềm nhũn dựa vào trong vòng tay anh, Triệu Mô đợi cô hồi phục rồi lấy hai chiếc khăn ướt lau sạch tinh dịch đã bắn lên vùng bụng dưới và ngực của cô.
Chiếc giường thường ngày cứng lạnh bỗng trở nên bừa bộn, chật chội, một người phụ nữ xa lạ, thơm tho và mềm mại đang nằm trên giường anh, gối lên cánh tay anh, ngủ ngon lành.
Một ngọn lửa được thắp lên trên vùng hoang mạc, và trái tim cô đơn của anh cũng dần trở nên mềm yếụ Có lẽ trên đời này thật sự tồn tại tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, gặp gỡ, yêu nhau rồi đến bên nhau, đôi khi không cần phải tuân theo trình tự.
Triệu Mô nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt ửng hồng của cô, hơi ấm từ đầu ngón tay truyền sang, từng lớp từng lớp len lỏi vào trái tim.
Đó không phải là một giấc mơ, mà là sự thật.
Cô sưởi ấm giường của anh.
Rèm cửa không ngăn được ánh sáng, khi mở mắt ra, ánh dương chiếu thẳng vào khiến cô nheo mắt lại, sau khi thích nghi được với ánh sáng, Nguyễn Sao ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mặt trời đã lần đến đỉnh, gần giữa trưa rồi.
Đã lâu lắm rồi cô mới có một giấc ngủ sâu như vậy, cô vươn vai, cánh tay nhỏ nhắn vẫn còn chút nhức mỏi.
Ngày hôm qua bị đối phương dày vò tới ngất xỉu, phía bên dưới vẫn còn run lên, huyệt nhỏ sưng đỏ trông cực kỳ thê thảm.
Nguyễn Sao nở nụ cười, thỏa mãn nheo mắt lại, ôm chăn cọ qua cọ lại, sau một hồi điên cuồng làm tình, giải tỏa căng thẳng, kích thích.
Cô mặc quần áo xong, chậm rãi bước xuống cầu thang, nắm chặt tay vịn đã bong tróc sơn, chân vẫn còn tê mỏi.
Từ cuối hành lang tầng một, mùi hương của dầu ớt cay thoang thoảng.
Nguyễn Sao nhón


⬅ Trước Tiếp ➡