Chương 12
lấy hai quả mơ trên bàn, nhấm nháp ngon lành.
Đáng tiếc vừa mới ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn, bụng cô réo ngày càng to hơn, quả mơ chua chỉ càng làm cô thêm đói.
"Đói rồi à?" Người đàn ông bước đến, tay cầm bát.
Cô cúi đầu, khuôn mặt hơi đỏ.
Hai chiếc bát sứ hoa xanh được đặt lên bàn trà, to đến mức gần như lớn hơn cả hai bàn tay cô cộng lại.
"Tôi không ăn nổi nữa.." Nguyễn Sao đặt bát đũa xuống, bụng đã căng tròn nhưng trong bát vẫn còn gần nửa phần mì.
Triệu Mô vươn tay kéo bát của cô qua, hai ba đũa đã nhanh chóng dọn sạch chỗ mì còn thừa, sau đó anh đặt hai chiếc bát chồng lên nhau, gọn gàng mang đi rửa, động tác mượt mà và tự nhiên vô cùng.
Nguyễn Sao nhìn mà ngây người, anh đã ăn hết cả phần còn lại của cô sao?
Cô có chút ngạc nhiên, ban trai cũ của cô chưa từng làm điều này một cách tự nhiên đến thế.
Tất nhiên, cô cũng ngạc nhiên về sức ăn của anh.
Nguyễn Sao lảo đảo đứng dậy, đi ra sân, lấy từ trong xe ra hai bộ quần áo.
Sau khi thay xong, cô cầm đồ vừa thay đi tìm Triệu Mô.
"Ở đây có máy giặt không?" Cô hỏi.
Sau khi vượt qua ngưỡng quan hệ thân mật, mối quan hệ giữa hai người dường như trở nên kỳ lạ, vừa thân thiết, vừa lúng túng và khách sáo hơn.
"Có." Triệu Mô nhỉn Nguyễn Sao một cái đầy ẩn ý, trong ánh mắt có chút u tối không dễ giải thích.
Anh nhận lấy quần áo rồi mang chúng vào phòng tắm.
Khi mở nắp chiếc máy giặt cũ kỹ của mình, anh quay lại định hỏi cô có phiền khi dùng chiếc máy giặt đã cũ này không, nhưng chợt nhận ra rằng cô đã rời khỏi đây từ bao giờ.
Thậm chí cô còn không theo anh vào.
Cô thực sự tin tưởng anh như vậy sao?
Hay là cô chưa từng đặt anh vào trong lòng?
Khi trở lại phòng khách, Nguyễn Sao ngồi lại trên chiếc ghế tre nhỏ, chăm chú nghịch bộ ốc vít mà Triệu Mô để trên bàn.
Triệu Mô không thể cưỡng lại được cảm giác xúc động ở trong lòng "Em.." "Ừm?" "Xe của em phải chờ thêm một ngày nữa, sáng nay tôi đã gọi điện rồi, phụ tùng vẫn đang trên đường đến, có thể tối nay sẽ về tới." Nguyễn Sao khẽ gật đầu, nở một nụ cười lịch sự "Tôi không vội." Triệu Mô nhìn thấy sự khách sáo và xa cách cố tình trong ánh mắt của cô, bỗng nhiên cảm thấy thất vọng, những lời muốn nói bỗng chốc nghẹn lại trong lòng.
Nếu không phải vết hằn đỏ trên cổ cô do chính anh để lại quá rõ ràng, anh thực sự nghĩ rằng đêm qua chỉ là một giấc mơ thoáng qua.
Triệu Mô nhàn nhạt "Ừ" một tiếng, dựa vào bàn làm việc, rút một điếu thuốc ra và châm lửa, từ từ hút.
Chỉ mới hút được một nửa điếu, anh đã dập tắt rồi vứt nó xuống dưới chân.
"Vậy, em định bao giờ đi?" Nguyễn Sao quay đầu lại hỏi "Sao anh lại đột ngột hỏi chuyện này?" "Tôi muốn biết." Triệu Mô bước tới, nắm lấy cổ tay Nguyễn Sao.
Sau những gì đã diễn ra đêm qua, sự tiếp xúc cơ thể đột này khiến Nguyễn Sao sững người giây lát, nhưng cô không hề phản kháng khi anh nắm chặt tay mình đến mức trắng bệch.
Khoảnh khắc này, trông anh đầy sự xâm chiếm.
Bỗng nhiên cô cảm thấy hơi bối rối, trái tim đập thình thịch, không rõ là mong đợi hay lo sợ..
Nguyễn Sao chỉ kịp hoảng hốt trong thoáng chốc, cô đã bị Triệu Mô ôm vào lòng, anh ôm chặt lấy