⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Trạch đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào má cô, cười nhạt "Em thật biết tự đề cao bản thân Tôi chỉ nhắc nhở em rằng em vẫn là Lục phu nhân Đừng tiếp xúc với những người đàn ông không liên quan nữa."
Kiều Huân cười càng nhạt "Nhưng anh thì được chứ gì?"
Ánh mắt Lục Trạch sâu thẳm.
Về chuyện của Bạch Tiểu Tiểu, thực ra anh không quá quan tâm, hầu hết thời gian là do thư ký Tần lo liệụ.. Đôi khi anh đi công tác ở thành phố H cũng chỉ là thỉnh thoảng tiện đường ghé thăm cô ấy mà thôi.
Nhưng điều này, anh cũng không muốn giải thích với Kiều Huân.
Vì không cần thiết
Hôm nay, lý do anh mất kiểm soát thế này, anh nghĩ là vì Hạ Quý Đường chứ không phải vì anh quan tâm đến Kiều Huân.
Lục Trạch thay đổi tư thế thoải mái hơn.
Kiều Huân muốn rời đi, nhưng khi cô vừa cử động, Lục Trạch nắm lấy tay cô "Đợi đã "
Sau đó, anh lấy ra một hộp thuốc lá, lấy một điếu và châm lửa.
Trong xe, không khí nhanh chóng được bao phủ bởi khói thuốc mỏng manh.
Lục Trạch nghiêng đầu nhìn Kiều Huân, ánh mắt của anh là thứ mà Kiều Huân quen thuộc, khi Lục Trạch tức giận thì trông anh sẽ như thế, không một chút cảm xúc nào trên gường mặt ấy cả
Sau khi hút hết điếu thuốc, Lục Trạch lấy ra từ ví một thẻ ngân hàng và đưa cho Kiều Huân "Đây là thẻ phụ của tôi, hạn mức mỗi tháng là 2 trăm vạn, nếu không đủ tôi sẽ bảo thư ký Tần tăng thêm."
Kiều Huân nhìn chiếc thẻ bạch kim, tim cô chợt chùng xuống.
Thật sự, đây là điều mà cô từng mong đợi, là được anh đối xử thật tốt.
Khi nhà họ Kiều sụp đổ, cô rất cần tiền, vì vậy ngay cả khi bị nhục mạ hay giá trị bản thân bị hạ thấp, cô vẫn nhận 10 vạn tệ mỗi tháng từ Lục Trạch.
Nhưng bây giờ, cô tỉnh táo nhận ra, nhận thẻ này có ý nghĩa gì.
Nó có nghĩa là cô, là Kiều Huân này phải quay lại làm Lục phu nhân của anh.
Nó có nghĩa là cô phải trở lại như trước, chăm sóc mọi việc trong cuộc sống cho anh, cô còn phải biến mình thành mẫu người mà anh thấy hấp dẫn, đáp ứng mọi sở thích của anh trên giường, còn phải tham dự tất cả các buổi tiệc cùng anh, chỉ cần đẹp và nghe lời anh chứ không cần phải làm gì khác hết.
Bởi vì Lục Trạch mua tất cả những thứ đó cho cô
Kiều Huân từ chối chiếc thẻ của anh.
Cô nắm lấy cửa xe, nhẹ nhàng cất lời "Lục Trạch, sự đối xử tốt của anh đến quá muộn Đến giờ anh vẫn không hiểu tại sao chúng ta không thể ở cùng nhau đúng chứ?"
Trong xe vốn dĩ đã tối.
Lục Trạch nhấn nút, đèn trong xe bật sáng.
Kiều Huân thấy chói mắt, cô theo bản năng nhắm mắt lại.
Lục Trạch nhẹ nhàng cầm chiếc thẻ ngân hàng, giọng mỉa mai "Em nói về cảm xúc sao? Kiều Huân, em nghĩ chúng ta còn có khả năng phát triển cảm xúc à? Đừng quên chúng ta kết hôn như thế nào "
Anh nhìn cô lạnh lùng "Vậy nên, đừng đòi những thứ không thuộc về em nữa "
Kiều Huân không muốn giải thích nữa.
Cô có vẻ mệt mỏi "Vậy đó là thuộc về Bạch Tiểu Tiểu sao? Lục Trạch, nếu anh quan tâm cô ấy như thế thì tại sao không cưới cô ấy đi? Thực ra, trinh tiết của phụ nữ không quan trọng lắm, năm đó chúng ta có quan hệ với nhau, nếu anh không muốn cưới tôi thì tôi cũng sẽ không làm lớn chuyện, thế bây giờ... ly hôn bộ không phải là một giải pháp tốt nhất rồi sao?"
Kiều Huân thực sự đã mệt mỏi, cô nói nhỏ vài từ.
"Giải thoát cho nhau đi "
Nói xong, cô mở cửa xe và bước ra, không quay đầu lại.
Lục Trạch không ngăn cô lại.
Anh ngồi im trong xe một lúc lâu rồi mới lười biếng đưa tay và tắt đèn trên trần xe. Khi tắt đèn, ánh mắt anh liếc qua mớ khăn giấy lộn xộn, trên đó còn dấu vết của Kiều Huân.
Lục Trạch nhớ lại sự thân mật vừa rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡