⬅ Trước Tiếp ➡
Anh thực sự nhận thấy sự thay đổi ở Kiều Huân, chuyện này xảy ra trước đây, khi anh làm điều tương tự, dù cô có thoải mái đến đâu cô cũng sẽ khóc rất lâụ..
Nhưng vừa rồi, cô không quan tâm.
Cô rời đi mà không do dự
Lục Trạch dựa vào ghế, đưa tay xoa trán.
Anh là người có nhiều tham vọng trong sự nghiệp, vì vậy trong cuộc sống riêng tư, anh không thú vị như những người đàn ông khác, anh không yêu Kiều Huân, nhưng Kiều Huân đủ đẹp, đủ dịu dàng... Lục Trạch cũng không có thời gian cho người phụ nữ khác.
Bây giờ vợ của mình lại không muốn về nhà, làm cho anh bực bội và khó chịu vô cùng.

Khi Kiều Huân rời đi, đôi chân của cô như nhũn ra.
Nhưng cô cố gắng giữ bình tĩnh, cô không muốn để Lục Trạch phát hiện, tránh cho mọi thứ trở nên khó xử hơn.
Thật ra thì có gì đâu?
Chỉ là một cuộc ân ái giữa nam và nữ, trong ba năm qua, bao nhiêu tư thế khó chịu Lục Trạch đã dùng trên cơ thể cô, bây giờ cũng coi như là chỉ đang thêm một nét vẽ vào mà thôi.
Hơn nữa, họ vẫn chưa thật sự làm gì
Hành lang vẫn tối tăm, còn vương vấn không khí ám muội của nam nữ quấn lấy nhau, Kiều Huân cố gắng chịu đựng, nhặt hộp sủi cảo thủ công bị rơi lên cùng với cây vĩ cầm bị bỏ quên.
Cô kéo lê cơ thể mệt mỏi về nhà, đang định mở cửa, thì nghe một giọng nói "Kiều Huân "
Đèn hành lang bất ngờ sáng lên.
Kiều Huân thấy một khuôn mặt quen thuộc, vô thức thốt lên "Lâm Tiêụ"
Một lúc sau, cô tỉnh táo lại "Sao cậu tìm được đến đây?"
"Tớ đến bệnh viện, bác Thẩm cho tớ địa chỉ."
Lâm Tiêu vừa nói vừa gật đầu "Vừa xuống máy bay là đến ngay, nhanh làm gì đó cho tớ ăn đi, tớ đã đói suốt 12 tiếng rồi, đồ ăn trên máy bay quá tệ "
Kiều Huân mở cửa mời cô ấy vào.
Lâm Tiêu kéo vali vào, ngay khi vào trong, cô ấy đã cảm thấy buồn bãnan
Cô ấy quay lại ôm Kiều Huân.
Kiều Huân biết cô ấy đang nghĩ gì, cũng không kìm được sự xúc động "Không sao đâu, Lâm Tiêu, thật đấy, tớ quen với chỗ này rồi."
Lâm Tiêu không nói gì.
Cô ấy biết Kiều Huân đang nói dối, sao cô có thể quen với nơi này được khi mà trước đây phòng tắm của nhà họ Kiều còn lớn hơn cả nơi này chứ.
Cô ấy phải mất một lúc mới ổn định tâm trạng lại được...
Khi bình tĩnh lại, Lâm Tiêu cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng "Làm cho tớ ít thức ăn đi, tớ đi tắm đây Tối nay tớ sẽ ở lại đây... chúng ta đã lâu không gặp, phải nói chuyện thật nhiều mới được.."
Kiều Huân không thể không ôm lấy cô một lần nữa.
Kiều Huân rất giỏi nấu ăn, trong khi Lâm Tiêu đang tắm, cô đã hâm lại sủi cảo, làm thêm hai phần mì Ý và một phần xúc xích Đức.
Hai người ngồi xuống cùng nhau ăn.
Để giảm bớt căng thẳng, Lâm Tiêu lại gần Kiều Huân và thì thầm "Vừa nãy, khi tớ đang đợi cậu, trong hành lang có tiếng gì đó ấy."
Kiều Huân nhìn lên "..."
Lâm Tiêu càng thêm bí ẩn, cô ấy ho khan một tiếng "Kiểu như chuyện của nam nữ Tối quá nên tớ không thấy rõ, nhưng tớ đoán không sai, người đàn ông thở rất mạnh, còn người phụ nữ kia rên ɾỉ rất quyến rũ... Tớ đoán người đàn ông đó chắc phải giỏi lắm "
Kiều Huân đột nhiên nhớ lại, vừa rồi trong hành lang chính là cô và Lục Trạch.
Không ngờ, Lâm Tiêu đã nghe thấy.
Tất nhiên cô không muốn thừa nhận, nhưng Lâm Tiêu có cái mũi nhạy, nhìn thấy biểu cảm của cô và... cô ấy lại ngửi, cổ của Kiều Huân có mùi nước cạo râu nam tính.
Lâm Tiêu nhìn chằm chằm "Là cậu và Lục Trạch à "
Kiều Huân cúi đầu ăn mì.
Sau một lúc, cô khẽ đáp "Đúng vậy, anh ấy đã đến đây."
⬅ Trước Tiếp ➡