“À, vậy Trợ lý Cố nói cho tôi biết... Tôi từng nhờ cô điều tra xem ai là người phụ nữ đã ngủ cùng tôi đêm đó, thế cô đã tìm được chưa?"
“…”
Chí mạng.
Cố Vi Lan khẽ nghiêng đầu giả vờ đang chỉnh lại tóc, ánh mắt né tránh anh, hoàn toàn không tìm được câu trả lời nào thích hợp để có thể phát ra khỏi miệng. Bọn họ không phải đang bàn chuyện tăng lương sao? Tại sao lại lật ngược về vụ thời kỳ mẫn cảm kia rồi?
Ứng Ngộ nhìn phản ứng luống cuống của cô thì đắc ý đánh giá vài giây, sau đó anh bình tĩnh dựa người về ghế, thong thả cười khẽ kéo theo âm cuối đầy nhàn nhã “Xem ra là Trợ lý Cố vẫn chưa hoàn thành tốt công việc của mình rồi.”
Cố Vi Lan còn đang cau mày, vừa xoay người lại thì đã thấy Ứng Ngộ đang ra vẻ cấp trên mẫu mực, giọng điệu bình thản như thể đang ban phát đặc ân “Vậy đi, cho Trợ lý Cố một cơ hội lấy công chuộc tội. Bây giờ theo tôi đến Tinh cầu Tư Phổ công tác, chờ đến khi về rồi chúng ta hãy nói tiếp chuyện tăng lương.”
Cố Vi Lan đứng yên tại chỗ, không lập tức phản ứng thêm gì.
Ngay lúc ấy...
Tinh điện bất chợt rung lên. Đầu bên kia truyền đến giọng nữ có phần lo lắng “Bảo Bảo, sao vừa mới nghỉ đã phải trở về Bộ quân sự nữa rồi? Không phải lần này con được nghỉ ba ngày sao?”
Trước khi lên khoang điều khiển của tinh hạm, Cố Vi Lan gọi một cuộc tinh điện cho mẹ, nói rằng cô phải quay về Bộ quân sự vì có công việc đột xuất.
Mẹ Cố hiếm hoi lắm mới được gặp lại con gái, khi vừa nghe con bảo phải quay lại đơn vị, bà đã lập tức tủi thân trách móc một trận.
Cố Vi Lan không tiện nói thật, bởi vì dù sao người kia cũng cho quá nhiều rồi, nên cô chỉ đành dỗ dành mẹ một chút “Mẹ à, bên Bộ lần này tật sự có việc gấp, lần sau con sẽ tranh thủ quay lại để ở bên mẹ lâu hơn.”
“Được rồi... Vậy lần sau con nhớ nghỉ phép lâu hơn chút nha.”
“Vâng, con biết rồi.”
Cố Vi Lan lại dỗ dành mẹ qua tinh điện thêm một lúc nữa, chờ đến khi bà nguôi ngoai thì cô mới dịu giọng chào tạm biệt “Mẹ với ba ngủ sớm đi nhé.”
Vừa tắt tinh điện, cô vừa ngẩng đầu lên thì đã bị một người bên cạnh làm giật cả mình.
Ứng Ngộ đang tựa vào ghế điều khiển, cúi đầu im lặng nhìn cô, một lúc sau anh mới thản nhiên lên tiếng “Trợ lý Cố dỗ người khéo thật.”
Cố Vi Lan thật sự không hiểu nổi. Nhưng cô còn chưa kịp hỏi gì thì Ứng Ngộ đã nhếch môi cười nhạt rồi bước vào trong.
Thấy vậy cô cũng chỉ có thể đi theo. Vừa ngồi xuống ghế điều khiển, cô vừa nhập tọa độ Tinh cầu Tư Phổ lên màn hình thì đầu ngón tay đã bất chợt khựng lại một chút.
Lúc này cô mới sực nhớ ra, Tinh cầu Tư Phổ là tinh cầu rất nghèo tài nguyên, đã thế công nghệ lại còn tụt hậu, tại sao Tổng thống Liên bang lại giao một nhiệm vụ vừa tốn sức vừa không có kết quả rõ ràng này cho cấp trên nhà mình cơ chứ?
Cố Vi Lan liếc nhìn Ứng Ngộ một cái, thấy anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt dửng dưng thì cô cũng dứt khoát thu lại mọi suy nghĩ, chuyển chế độ điều khiển sang lái tự động rồi mở quang não ra bắt đầu xử lý công việc.
Cũng may chuyện ở An Thành vừa mới xảy ra chưa lâu, cô vẫn còn thời gian xoay xở.
Cố Vi Lan nhanh chóng liên lạc với Cục Hàng không Tinh vực và các bộ ngành liên quan tại An Thành, dùng danh nghĩa của Ứng Ngộ để yêu cầu họ dập xuống toàn bộ báo cáo về chiếc chiến hạm đã tiến vào khu dân cư.
Lúc đang trao đổi với các bộ phận liên quan, cô không để ý đếnứng Ngộ ngồi một bên, thậm chí anh còn đang có vẻ hứng thú nhìn chằm chằm đánh giá cô.
Thấy cô thản nhiên mượn danh mình để ra oai, càng nói lại càng thuần thục thì anh không khỏi nhíu mày.