⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Vi Lan xử lý xong mọi việc, ngẩng đầu lên liền phát hiện Ứng Ngộ vẫn đang nhìn mình.
Cô khẽ ho một tiếng, mặt không đổi sắc thản nhiên mở miệng “Quan chỉ huy có gì muốn hỏi tôi sao?”
Ứng Ngộ lười biếng đáp “Không có.”
“Tôi thì có chuyện muốn hỏi đấy.”
Cố Vi Lan ngừng một chút, sau đó cô nghiêm túc nhìn anh “Quan chỉ huy làm sao biết tôi đang ở nhà hàng đó?”
Ứng Ngộ đáp tỉnh bơ “Tôi bảo quang não điều tra.”
Đáp án này hoàn toàn đúng như cô dự đoán.
Nhưng sắc mặt cô lại nghiêm lại thêm mấy phần “Về sau anh không được phép tuỳ tiện dùng đặc quyền để điều tra hành trình cá nhân của tôi như vậy nữa.”
Đột nhiên Ứng Ngộ cảm thấy hôm nay Trợ lý Cố nhà mình hơi lạ, cô không còn mềm mỏng như mọi khi.
Sau khi im lặng vài giây, anh cũng đưa ra điều kiện “Chỉ cần Trợ lý Cố cam đoan sẽ không tắt liên lạc với tôi nữa thì tôi cũng sẽ đồng ý.”
Cố Vi Lan nhìn anh “...Anh đi đi.”
Khi họ tới Tinh cầu Tư Phổ thì vừa hay cũng là lúc ánh chiều từ tháp sao M05 xa xôi hắt xuống sân bay. Ánh sáng vàng rực hắt qua cửa sổ như đang đổ tràn lên người đứng bên cạnh.
Ứng Ngộ quay đầu lại, đúng lúc bắt găp Cố Vi Lan đang bàn bạc công việc với nhân viên sân bay.
Cô mặc quân phục, dáng đứng thẳng tắp dưới nắng chiều, ánh sáng đổ nghiêng khiến bóng lưng của cô nổi bật lạ thường. Đôi chân dài thẳng tắp, thân hình đường nét rõ ràng, quả thật đúng là rất đẹp, tự nhiên lại muốn nhìn thêm chút nữa.
Khi Cố Vi Lan quay lại thì đã thấy Ứng Ngộ đang thong thả bước xuống bậc thang, vừa đi còn vừa bắt tay chuyện trò với người của Tinh cầu Tư Phổ.
Phương tiện đón tiếp họ lần này là một chiếc xe việt dã, lý do đơn giản là bởi vời đường ở đây chẳng có mấy nơi có thể được gọi là bằng phẳng.
Trợ lý Cố liếc qua bản đồ mà Khu trưởng nơi này vừa đưa, xem xong thì cũng đã hiểu vì sao nơi này bị đánh giá là lạc hậụ
Cô cứ tưởng sân bay nhỏ tạm dựng trên đỉnh núi này đã là quá đơn sơ rồi, không ngờ phương tiện đưa đón lại còn là xe cơ giới kiểu cũ.
Cố Vi Lan thuận miệng hỏi sao ngay cả phi hành khí cơ bản cũng không có, Khu trưởng Du nghe xong thì chỉ biết ngượng ngùng trả lời rằng do Tinh cầu Tư Phổ không đủ tài nguyên lẫn cả kinh phí.
Nghe vậy, bản thân cô cũng không thấy vấn đề gì mà cô chỉ lo cho vị thái tử gia quen sống sung sướng kia, không biết liệu anh có chịu nổi cái điều kiện ở đây hay không.
Cố Vi Lan theo phản xạ nhìn sang xem biểu cảm của Ứng Ngộ, kỳ lạ là lúc nghe đến chuyện này, mặt anh lại chẳng tỏ ra khó chịu gì. Ánh mắt ah chỉ hờ hững quan sát xung quanh, trông chẳng khác mấy so với thường ngày.
Vì bên này trời tối khá nhanh, đêm lại hay có phong bạo dữ dội, Khu trưởng Du đề nghị đưa họ đến trang viên nghỉ tạm trước. Đợi đến sáng mai rồi mới bàn tiếp chuyện mở rộng.
Cố Vi Lan thay mặt Ứng Ngộ gật đầu đồng ý, sau đó theo định vị mà Khu trưởng Du cung cấp để lái xe đến trang viên.
Đường đi đúng như lời Khu trưởng Du đã nói, vừa gập ghềnh vừa lồi lõm, lại còn xóc lên xóc xuống liên tục. Hơn nữa vì đây là khu đang xây dựng nên hai bên đường gần như không thấy bóng dáng tòa nhà dân cư nào, chỉ toàn bão cát tàn phá tứ phía cùng với gió gào thét cuồn cuộn từng cơn đến rát cả mặt.
Cũng may là nửa tiếng sau, cả hai người bọn họ đã an toàn đến được trang viên.
Trang viên mà Khu trưởng Du sắp xếp cho bọn họ ở tạm lại khá rộng. Cánh cổng sắt trắng chạm khắc hoa văn vừa mở ra, bên trong là khu vườn kính xen lẫn hoa viên, còn có cả vườn trái cây và một nông trại nhỏ phía saụ Nghe Khu trưởng Du kể lại, vườn trái cây này là khu vực mới vừa được khai hoang gần đây.
⬅ Trước Tiếp ➡