Tiếp ➡

Bóng đêm tràn ngập, khách điếm chìm trong yên lặng, hành lang bên ngoài phòng khách truyền ra tiếng ngáy của nam nhân, to nhỏ không đồng đềụ Đường Hoan yên lặng không một tiếng động đi về phía trước, y như một con mèo đêm, cuối cùng cũng dừng lại trước gian phòng khách phía cuối hành lang.
Lúc hoàng hôn ở trên đường nàng đã nhìn thấy hắn, hắn đang ở trong gian phòng này.
Người đó có một đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, sau khi tiến thẳng vào trong khách điếm, hỏi phòng trả tiền, sau đó đi lên trên lầu, đối với xung quanh không thèm liếc mắt lấy một cái.
Hắn mặc áo dài màu xám giản dị, cước bộ không nặng không nhẹ, mỗi lần bước lên bậc thang bằng gỗ, âm thành phát ra đều giống y như nhaụ Hai sườn áo theo cử động của hắn mà bay lên, lộ ra hai chân thon dài bên trong đang luân phiên nâng lên.
Quần trong màu trắng cùng đôi giày màu đen, đơn giản gọn gàng, mang đến cho người xem một loại cảm giác nói không nên lời.
Hắn lên lầu, ánh mắt của nàng cũng lên theo, lại chỉ nhìn thấy mỗi sườn mặt hắn, rồi bất chợt, ánh mắt của hắn chợt đảo qua, lạnh lùng như băng.
Lòng Đường Hoan rung động, nàng muốn nam nhân này.
Sư phụ nói Đêm đầu tiên của nữ nhân vô cùng ý nghĩa, nhất định phải tìm một người đẹp để phá đi.
Đường Hoan liếm liếm môi, không ngờ mình vừa mới xuống núi đã gặp ngay tuyệt phẩm.
Ngón trỏ chạm vào đầu lưỡi rồi nhẹ nhàng đặt lên giấy dán cửa sổ, chờ cho đến khi chỗ đó thật ẩm ướt, một ống trúc cũng theo đó tinh tế đi vào, không có lấy một chút tiếng động.
Nam nhân lạnh lùng đều rất khó đối phó, tốt nhất vẫn nên dùng một chút thủ đoạn.
Nửa khắc sau, Đường Hoan đẩy cửa ra, lặng lẽ đi vào, tiến thẳng tới đầu giường.
Cửa sổ mở ra, ánh trăng sáng tỏ chiếu vào, nam nhân nằm yên trên giường.
Đường Hoan ngồi xuống một bên, vừa lòng đánh giá nam nhân này.
Nhìn nhìn, nàng không nhịn được vươn tay sờ nắn khuôn mặt tuấn tú trắng nõn của hắn.
Ngay cả bộ dáng khi ngủ cũng lạnh lùng như vậy, liệu người này khi nóng sẽ thế nào?
Đến khi đầu ngón tay của nàng chỉ còn cách khuôn mặt tuấn tứ của hắn mấy tấc, mi tâm của nam nhân khẽ nhúc nhích.
Đường Hoan thầm nghĩ không ổn, đang muốn lắc mình chuồn đi thì trước mắt ập tới một tia sáng lạnh, sau đó lạnh lẽo tràn vào, cho đến khi nàng có phản ứng lại, đã là một kiếm cứa cổ đau nhức.
Nàng che cố.
Máu đỏ tươi ấm áp tràn đầy ra như ly nước trà, sau đó theo khe hở trên ngón tay nàng chảy ra ngoài.
Đường Hoan muốn chửi bới Chẳng qua nàng chỉ là muốn kiếm một gã nam nhân, chỉ nghịch một tẹo mà đã mất mạng là sao???
Tầm mắt chuyển mơ hồ, nàng không thấy rõ nét mặt của gã nam nhân này, chỉ nhìn thấy hắn hình như đang ngồi dậy, quay mặt về phía nàng, lau kiếm.
Nàng không cam lòng, ngay cả hương vị của nam nhân nàng còn chưa có hưởng qua Thân thể không chịu khống chế đổ ra đằng sau, Đường Hoan ấn vào vòng ngọc trên tay.
Hắn giết nàng, nàng cũng muốn hắn chết, còn muốn khiến cho hắn vì không được thỏa mãn mà chết.
Bên trong vòng tay có dâm độc do sư phụ trước khi chết để lại cho nàng, tên là "Cửu hoan".
Nam nhân trúng phải nó, sẽ hôn mê ngay lập tức, sau đó ở trong chín giấc mộng xuân mà tinh tẫn nhân vong.
Gáy chạm xuống đất,


Tiếp ➡