⬅ Trước Tiếp ➡

nàng đã không còn cảm giác đau, chỉ gắt gao theo dõi hắn.
Tống Mạch cảm thấy điều gì, quay đầu liếc mắt sang.
Nữ nhân trừng mắt nhìn hắn, chết không nhắm mắt.
Hắn không động đậy.
Mặc kệ nàng có mục đích gì, nửa đêm lẻn vào phòng hắn, nàng đáng phải chết.
Đeo nhuyễn kiếm vào sau lưng, Tống Mạch đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Đột nhiên sau đó, thể lực mất hết, hắn ngã trở về giường.
Có sóng nhiệt theo tứ chi bốc lên.
Tống Mạch nhíu mày, biết mình đã trúng độc.
Hắn không dám chậm trễ, nằm yên một chỗ, ngưng thần vận công, cố bức ra dâm độc trong cơ thể.
Người chết hồn lìa khỏi xác, Đường Hoan thấy mình đang bay lên, vật vờ trên thân thể của hắn.
Mặc dù không có nước mắt, nàng vẫn muốn khóc.
Sư phụ đi rồi, sẽ chẳng có người nào quan tâm tới nàng nữa nhưng vì sao nàng mới vừa xuống núi đã chết vậy Nàng còn chưa có sống đủ, nàng không muốn tới âm tào địa phủ gặp sư phụ đâu Ánh sáng chợt lóe lên, đối diện hiện ra một nữ nhân tuyệt đẹp "Giỏi cho nha đầu ngốc này, vi sư tính ra con gặp nguy hiểm, ngay cả nam nhân cực phẩm đưa đến cửa còn không cần, vô cùng lo lắng chạy tới cứu con, con thế mà một chút cũng không nhớ vi sư?" Đường Hoan choáng váng, đầu óc ngu ngơ "Sư phụ, không phải người...sư phụ người cứu con đi, con còn chưa ăn được nam nhân, con không muốn chết " Từ nhỏ nàng lớn lên bên cạnh sư phụ, nàng đã có thói quen gặp khó khăn là xin sư phụ giúp đỡ, nay nàng đã thành quỷ, nhìn thấy bây giờ cũng là quỷ hồn của sư phụ, có cái gì đáng sợ sao?
Sư phụ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép chọc chọc trán nàng "Ai bảo con không nghe lời?
Ta đã bảo con luyện tập công phu cho tốt rồi hẵng xuống núi, con không nghe, nghĩ chỉ cần khinh công giỏi thì sẽ không sao?
Bây giờ xuống núi cái là biết, bằng cái công phu mèo quào của con, "hái" công tử thiếu gia vương tôn quý tộc thì không có việc gì, nhưng con thấy chưa, võ công của người này còn cao hơn cả ta, con muốn "hái" hắn, còn không phải là đưa cổ lên chịu chết sao?" "Con đâu có biết võ công hắn cao..." Đường Hoan oan ức cúi thấp đầụ Sư phụ hừ một tiếng, lười không thèm tranh cãi với đồ đệ "Quên đi, lần này xem như cho con bài học, về sau trước khi động thủ, cần phải xác định xem mình có mạng mà ăn không." Nói xong thì thô lỗ giữ chặt bả vai đồ đệ, kéo hồn phách Đường Hoan trở về thân thể nàng.
Hồn phách Đường Hoan trở về vị trí cũ, con ngươi vừa mới đứng yên nhất thời sáng lên.
Dường như vẫn chưa kịp thích ứng lại với cơ thể nên nàng tiếp tục nằm yên một chỗ, lát sau mới đứng dậy khen ngợi không dứt "Sư phụ, người thành thần tiên rồi sao?
Còn có thể khởi tử hồi sinh nữa " Sư phụ liếc mắt nhìn nàng một cái, sờ lên miệng vết thương đã khép miệng của nàng, giận dữ quát "Thần tiên?
Nghĩ đến đẹp Ta chỉ là một tiểu quỷ, bởi vì "hái" được diêm vương, hẳn sủng ta, mới cho ta một ít pháp thuật.
A Hoan à, ta hiện tại không có khả năng lớn gì, không thể giúp con thoát hiểm.
Mà một mạng đền một mạng, nếu Tống Mạch vì con mà chết, con cũng không sống được.
Chỉ có con tự mình giúp hắn giải độc, cứu về tính mạng của hắn, con mới có thể sống." "A?" Đường Hoan khiếp sợ trừng to


⬅ Trước Tiếp ➡