⬅ Trước Tiếp ➡

ta, mau mau đi cứu sư muội của ta đi, nàng chạy về hương đông, ngươi mau đi cứu nàng ấy đi " "Người yên tâm, tiểu sư phụ đã không có việc gì." Tống Mạch quay đầu, trên mặt lộ rõ vẻ hoang mang "Người thật sự không hiểu vì sao lại không thể cử động sao?" Chẳng lẽ là bị người hạ dược?
Đường Hoan khóc lóc nhìn hắn, hai mắt đẫm lệ.
Tống Mạch nhấc chân muốn đi.
"Ngươi đi đâu vậy?" Đường Hoan khẩn trương.
"Ta đi xem sư muội của người đã tỉnh chưa, để sư phụ ấy đến giúp người." Tống Mạch cũng không quay đầu lại nhìn.
Đường Hoan âm thầm trách cứ sư phụ ni cô kia vì sao lại để thêm sư muội ra ngoài cùng với nàng, ngoài miệng lại vội vã cầu xin "Thí chủ, ngươi đừng đi, ta, ta sợ có người đột nhiên tới đây, ngươi có thể giúp ta mặc xong quần áo trước sau đó mới đi tìm sư muội của ta được không?
Thí chủ, ta thật sự rất sợ hãi, ngươi có thể giúp ta trước được không?
Nếu có người nhìn thấy bộ dáng này của ta, ta sẽ không có cách nào gặp người khác nữa " Nàng có thể gọi hắn là thí chủ nhưng bảo nàng tự xưng là bần ni, Đường Hoan thật sự không thể nào nói được.
Bước chân Tống Mạch dừng lại, hắn biết, nàng áo rách quần manh, bên ngoài còn khoác áo của hắn, người ngoài nhìn thấy, nhất định sẽ nghĩ nhiềụ Nhưng nếu để hắn mặc quần áo cho nàng thì...
"Thí chủ, cầu xin ngươi..." Đường Hoan tiếp tục ra sức cầu xin, giọng nói mềm mại yết ớt.
Giọng nói của nàng vốn đã ngọt, nếu là Kiều Lục nghe xong lời này, sẽ chỉ nhận ra vẻ quyến rũ mê hoặc trong đó nhưng đổi thành Tống Mạch, hắn cũng chỉ nghe ra là một tiểu ni cô đáng thương đang cầu xin, nhận ra lo lắng sợ hãi của nàng.
Tống Mạch đành phải kiên trì quay trở lại, hắn không dám nhìn nàng, đỡ lấy cánh tay nàng cách qua một lớpáo "Một chút sức lực cũng không có sao?" "Ừm." Hai mắt Đường Hoan đẫm lệ nhìn hắn.
Đại khái là bởi vì thân phận bất đồng cho nên trong mộng, Tống Mạch có chút đen đi nhưng vẻ tuấn mỹ thì không hề giảm, ngược lại hơi thở lạnh lẽo trên người đổi thành trầm ổn bình tĩnh, thoạt nhìn vẫn khó tiếp cận như cũ nhưng không giống trước đây là cao không thể với tới.
Ngẫm lại cũng đúng, một người giữ rừng, làm sao có thể có khí độ như cao thủ giang hồ được?
Nhưng mà nếu không có sư phụ nhắc nhở, nàng cũng chẳng thể nào phát hiện ra khí chất cao thủ của hắn mà chỉ cảm thấy hắn rất lạnh lùng, rất anh tuấn.
Đường Hoan ngắm đến ngẩn ngơ.
May mà Tống Mạch vẫn đang sầu khổ tìm cách mặc quần áo cho nàng, không có chú ý tới ánh mắt si mê của nàng.
"Vậy, tiểu sư phụ chớ trách ta đường đột." Hắn nhắm mắt lại, bình tĩnh nói.
Đường Hoan hoàn hồn, nhỏ giọng đáp "Thí chủ đã cứu ta một mạng, bây giờ còn làm phiền thí chủ giúp ta, lòng ta chỉ có cảm kích thí chủ." Tống Mạch không thèm đáp lại.
Hắn nhấc áo ngoài của mình ra, dựa theo trí nhớ trong đầu mà hướng tới chân Đường Hoan.
Ngay ở chính giữa, phía dưới nàng chỉ có một cái tiết khố và quần ngoài.
Mặc xong tiết khố đã, quần ngoài sẽ nhanh thôi.
Hắn sờ soạng nắm lấy lưng quần của nàng rồi từ từ kéo lên trên, cố gắng không chạm vào chân nàng.
Đáng tiếc, dưới đùi thì được nhưng ở phía trên, muốn mặc quần vào nhất định phải nâng thắt lưng


⬅ Trước Tiếp ➡