Chương 11
tác là có thể đánh được Kiều Lục, đủ thấy rằng tuy hắn không có võ công trong người nhưng vẫn là người có sức lực.
Nhân vật lợi hại như vậy, nàng căn bản không thể nào trông cậy vào khả năng trói hắn trước rồi dụ dỗ hắn cam tâm tình nguyện muốn nàng, thể lực cách nhau quá xa, nàng chỉ có thể giả vờ yếu thế để dụ dỗ hắn.
Nếu hắn có lòng tốt cứu người như vậy, nàng không tin hắn sẽ để một tiểu ni cô không đủ quần áo nằm ở nơi hoang dã.
Trong lòng Đường Hoan cười lạnh, yên lặng đếm, chờ nam nhân này lại gần mặc quần áo cho nàng.
Tống Mạch thực sự không đành lòng rời đi.
Tiểu ni cô bên kia vẫn bất tỉnh, gọi thế nào cũng không dậy được.
Tiểu ni cô bên này có lẽ bởi vì quá hoảng sợ nên mới hôn mê?
Dù sao lúc vừa mới chạy đến, hắn vẫn còn nghe thấy tiếng nàng kêu cứụHắn không thích phiền toái nhưng việc đã đến nước này, nếu hắn rời khỏi bây giờ, hai người này ở nơi núi hoang không chừng sẽ gặp nguy hiểm.
Nếu đến am ni cô nhờ giúp đỡ?
Tiểu ni cô bên kia có thể nói là đi đường chẳng may bị ngã nhưng người bên này, tuy vẫn còn trong sạch nhưng bộ dáng này, sau khi trở về nhất định sẽ bị người nhục mạ, sống không bằng chết.
Đều là tiểu hài tử mười bốn mười lăm tuổi....quên đi, vẫn nên giúp các nàng giấu diếm việc này đi.
Hắn cởi áo ngoài che đi những phần hở ra ngoài, sau đó mới xoay người ngồi xổm xuống, thử gọi nàng "Tiểu sư phụ, tỉnh tỉnh..." Đường Hoan cố gắng chịu đựng đá vụn dưới thân, vẫn bất tỉnh như cũ.
Nhưng mà gió đêm lạnh lẽo, bỗng nhiên được che bởi áo ngoài còn vương hơi ấm của hắn, thực sự rất thoải mái.
Gọi vẫn bất tỉnh, Tống Mạch không còn cách nào, chỉ đánh ấn vào nhân trung của nàng.
Lúc này Đường Hoan không thể không tỉnh.
Tiểu ni cô bị hại đột nhiên thấy một người nam nhân trước mặt nên có phản ứng thế nào?
Nàng chậm rãi mở mắt, hốt hoàng nhìn bốn phía xung quanh, sau đó mới chậm chạp chuyển ánh nhìn sang nam nhân bên cạnh, nhất thời sợ đến mức run rẩy "Tránh ra Đừng chạm vào ta " Cả người vẫn không nhúc nhích.
Tỉnh dậy là tốt rồi.
Tống Mạch vội vàng xoay người đi, sau khi đi được mười bước mới trấn an "Tiểu sư phụ không nên hiểu lầm, ta là người giữ rừng, vừa đi qua đây thấy tên cồn đồ giở trò hành hung, liền ra tay cứu giúp tiểu sư phụ..." "Ngươi nói bậy Người giữ rừng là lão Trương, rốt cuộc ngươi là ai?" Đường Hoan biết cánh rừng bên kia, cũng biết lão Trương, hiện giờ nghe thấy Tống Mạch xưng thân phận của mình, nàng sao có thể để hắn nói dối?
Thanh âm Tống Mạch vẫn bình tĩnh "Lão Trương có việc về nhà, ta đến thay ông ấy.
Tiểu sư phụ, sắc trời đã tối rồi, người nên mặc xiêm y trước đi..." "Ta, ta cũng muốn mặc a nhưng người không hiểu sao lại không thể cử động..." Đường Hoan vừa khóc vừa nói.
Bây giờ quan trọng nhất vẫn là quyến rũ Tống Mạch, nếu lần đầu tiên đã có thể thành công, nàng cũng không cần quan tâm hắn nói thật hay không.
Làm sao lại không thể cử động?
Tống Mạch nhíu mày "Tiểu sư phụ bị thương?" Đường Hoan véo mạnh vào đùi, lập tức rơi nước mắt "Ta, ta không biết.
Ta muốn đứng lên nhưng hai tay đều không thể nâng lên, trên người một chút sức lực cũng không có...Ô ô, vị thí chủ này, ngươi đừng lo tới