⬅ Trước Tiếp ➡

càng dễ dụ hắn mắc câu hay sao?
Thấy Tống Mạch đang đánh Kiều Lục, Đường Hoan lặng lẽ kéo cái yếm Kiều Lục còn chưa kịp cởi vén sang một bên, lộ ra một phần bộ ngực sữa.
Đấu một với một, Kiều Lục chưa bao giờ ở thế hạ phong.
Không nghĩ tới hôm nay đang lúc vui vẻ, thế mà lại bị người khác từ đằng sau túm áo ném ra ngoài.
Hắn không thèm nhìn xem người đến là ai liền vung quyền đánh ra phía saụ Tống Mạch nghiêng người tránh đi một quyền của Kiều Lục, sau đó giữ lấy tay hắn, kéo mạnh một cái, rồi ấn Kiều Lục quỳ rạp trên mặt đất, nhấc chân dẫm lên thắt lưng hắn, hung hăng dí một cái, nghiền cho đến khi tới gần ngũ tạng của Kiều Lục, khiến hắn kêu la thảm thiết, cố gắng quay đầu nhìnđối phương, liên tục cầu xin "Huynh đệ huynh đệ, ngươi, ta đâu có trêu chọc gì ngươi a Chúng ta không thù không oán, ngươi có thể hay không..." "Rắc " Một tiếng động vang lên, cánh tay phải bị gãy, Kiều Lục đau đến nỗi mồ hôi lạnh ứa ra đầy mặt, rốt cuộc hắn cũng không nói nổi lời nào, ngã trên mặt đất ôm tay kêu thảm thiết.
Tống Mạch nhìn từ trên cao xuống "Lần sau nếu còn để ta thấy ngươi làm chuyện ác, vậy ta sẽ bẻ gãy cả hai tay của ngươi " Kiều Lục thống khổ mở to mắt, gương mặt rối rắm cố gắng nhìn người đã ra tay thêm vài lần, nhớ kỹ khuôn mặt của người này, áp chế thù hận trong lòng nói "Đa tạ huynh đệ thủ hạ lưu tình, không dám không dám, sẽ không có lần sau " "Cút " Tài nghệ không bằng người, Kiều Lục ngay cả tiểu ni cô cũng không dám liếc nhìn một cái đã chật vật rời đi.
Nhìn bóng dáng tên tiểu nhân kia biến mất trong bóng chiều, tức giận trong lòng Tống Mạch đã tiêu bớt phần nào.
Hắn xoay người lại, nhìn tiểu ni cô.
Vốn tưởng rằng nàng đã mặc lại xiêm y, không ngờ rằng nàng vẫn nằm yên không nhúc nhích trên mặt đất như cũ.
Trong lòng Tống Mạch hốt hoảng, nhanh chóng chuyển mắt sang chỗ khác.
Cảnh không nên thấy đều đã nhìn thấy hết, cho dù hắn có nhắm mắt lại nhưng cảnh tượng vừa mới chứng kiến vẫn hiện lên trong đầụ Quần của nàng bị kéo xuống đến mắt cá chân, lộ ra hai chân thon dài trắng noãn, bởi vì nàng nằm đối diện với hắn, hai chân lại tách ra, ngoại trừ vùng đất bí mật kia, thậm chí hắn còn nhìn thấy cánh hoa phấn nộn giữa hai chân.
Áo đen bên ngoài cũng bị cởi ra, trên người chỉ còn lại cái yếm trắng xộc xệch, một bên bị vén lên, nhìn thấy cả cái bụng bằng phẳng cùng một bên tròn đầy không xót cái gì.
Cảnh xuân sắc quá mức này đột nhiên ập vào mắt, làm cho thân thể nam nhân chưa bao giờ lại gần nữ nhân như hắn có chút nóng lên.
Cũng may, hắn không phải đồ háo sắc, sau vài lần hô hấp liền bình tĩnh lại.
"Tiểu sư phụ, người kia ta đã đuổi đi rồi, người không cần sợ.
Mau mau đứng lên mặc đồ lại.
Bạn của người ở cánh rừng đối diện, ta không tiện chạm vào tiểu sư phụ ấy, còn phải chờ người đi xem qua.
Người yên tâm, tiểu sư phụ đó chỉ bị tên khốn kia đập trúng cái trán nên hôn mê bất tỉnh, còn lại hết thảy đều mạnh khỏe." Nói xong, hắn yên lặng chờ nàng đứng dậy.
Đường Hoan có điên mới đáp lại hắn.
Vừa rồi nàng vẫn nhắm mắt giả vờ hôn mê nhưng nàng đã nghe thấy hết.
Tống Mạch chỉ cần hai ba động


⬅ Trước Tiếp ➡