⬅ Trước Tiếp ➡

ni cô nhưng từ nhỏ muội đã bị bán vào trong am, làm việc quần quật, trừ bỏ làm ni cô muội cũng không biết có thể làm cái gì.
Hôm nay biết Kiều Lục ca thích muội, trong lòng muội rất vui vẻ, đột nhiên nảy ra hy vọng.
Phụ thân và nương muội ký tử khế, đời này muội không thể rời khỏi am ni cô nhưng nếu có thể cùng Lục ca làm một đôi vợ chồng dù giả, thường thường cùng huynh ra ngoài gặp gỡ, muội đây cũng thỏa lòng lắm rồi." Kiều Lục tuy rằng không ngốc nhưng nghe thấy mỹ nhân nũng nịu thổ lộ nguyện ý đi theo mình, lòng hắn vẫn chấn động không thôi, "Nói như vậy, nàng nguyện ý đi theo ta sao?
Vậy vì sao mới vừa rồi nàng lại chạy?" Trong lòng Đường Hoan mừng thầm, bên ngoài vẫn ra vẻ bất đắc dĩ lại thẹn thùng đáp "Huynh như vậy làm muội sợ, vừa thấy sẽ tưởng là người không tốt, muội nhất định sẽ sợ nên mới chạy.
Bây giờ bị huynh bắt được, cho dù hôm nay chạy thoát, về sau chỉ cần huynh có lòng bắt muội, thì muội có trốn cũng không thoát, vậy, vậy còn không bằng theo huynh..." Nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của nàng, Kiều Lục không thể kiềm chế được, cởi nhanh quần của mình, ghé vào cổ Đường Hoan cắn cắn "Minh Tuệ tốt, nàng đã nghĩ như vậy, vậy Lục ca nhất định sẽ đối đãi với nàng thật tốt, nàng đừng sợ, đây là lần đầu tiên của nàng, đau một chút sẽ không sao, về sau sẽ dễ dàng hơn nhiều " Mùi trong miệng hắn tỏa ra tuyệt đối không hề dễ ngửi, Đường Hoan cố nén cảm giác buồn nôn, nhỏ giọng cầu xin "Lục ca, muội, huynh, ngày mai chúng ta làm có được không?
Hôm nay muội đã về muộn, nếu lại trì hoãn thêm nữa, nhất định sư phụ sẽ phạt muội quỳ cả đêm.
Vì không để cho sư phụ hoài nghi, vì tương lai chúng ta có thể dễ dàng gặp mặt, hôm nay huynh nhẫn nại trước được không?
Được không?" Động tác của Kiều Lục thoáng ngừng lại.
Đường Hoan nhanh chóng đốt thêm lửa "Lục ca..." Giọng nói ngọt ngào đến chính nàng cũng phải run rẩy.
"Được, hôm nay ta đây sẽ nhẫn vậy." Kiều Lục trầm giọng trả lời.
Đường Hoan mừng rỡ.
Ngay sau đó Kiều Lục liền cởi quần nàng ra, đỡ vật của hắn vào nơi đó của nàng "Nhưng mà ta cũng không phải không biết nàng cố tình ăn nói ngọt ngào để lừa ta đâu Như vậy đi, nàng đang gấp như vậy, ta cứ muốn nàng trước, đi vào một chút, lần khác sẽ cho nàng nếm thử lợi hại của Lục ca " Nói xong liền chuẩn bị đâm mạnh về phía trước.
Đường Hoan vừa đau vừa giận, chẳng lẽ lưu manh cũng đều thông minh như vậy?
Nếu để hắn vào được, vậy không phải bao nhiêu lấy lòng cầu xin lúc trước của nàng đều uổng phí sao?
"Kiều Lục, nếu ngươi dám đi vào, lão..." Nàng trừng mắt rống to, hai chữ "lão nương" còn chưa ra hết khỏi miệng, chợt có một bóng hình cao lớn bay qua đầu Kiều Lục đứng ở phía trên nàng.
Một khắc kia, lòng Đường Hoan chợt có linh cảm, đem tiếng mắng chửi chuyển thành than khóc, "Buông ta ra..." Nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng cả đời không thể nào quên, Đường Hoan cố nén cười nhắm chặt mắt lại.
Có lẽ nàng đã đoán được mộng xuân này là thế nào rồi.
Lưu manh bức ni cô, Tống Mạch cứu ni cô, sau đó hắn không chống được sự dụ hoặc từ vẻ ngoài xinh đẹp của ni cô mà chính mình làm tới?
Vậy nếu đem quần áo nàng cởi sạch sẽ chẳng phải là


⬅ Trước Tiếp ➡