Chương 8
vòng eo mảnh khảnh của nữ nhân bên dưới, xoa bóp thật mạnh mấy cái tính để trừng phạt, rồi hắn thuận thế nửa ngồi xuống, sau đó giữ chặt bả vai nàng, dễ dàng đem người xoay lại.
Hắn nhe răng cười, xoay người ngồi trên đùi tiểu ni cô, thấy sắc mặt tiểu ni cô tái nhợt, còn giống như vẫn chưa kịp phục hồi lại tinh thần, liền đắc ý vỗ vỗ mặt nàng "Choáng à?
Sao lại không nói gì?" Nóixong, hắn nắm lấy áo nàng, dừng sức xé một cái liền đem xiêm y bằng vải thô bên ngoài lộ ra hơn nửa, lộ ra trung y bên trong.
Trung y màu trắng hiển lộ rõ ràng phần ngực cao ngất, theo hô hấp cao thấp phập phồng.
Cả người Kiều Lục nhất thời nóng lên "Không ngờ tiểu sư phụ Minh Tuệ nhìn hơi gầy nhưng nơi này lại rất có thịt." Sau đó hắn không khách khí mà xoa nhẹ ngực Đường Hoan.
Bị đối xử thô bạo như vậy cuối cùng cũng đem hồn phách Đường Hoan quay trở lại.
Trên người cứ như bị đá tảng đè nặng, căn bản không thể nào giãy ra.
Đường Hoan cắn răng trừng mắt nhìn Kiều Lục, khoát tay một cái, đem tất cả bùn đất cùng tro bụi ném thẳng về phía Kiều Lục.
Kiều Lục bất ngờ không kịp phòng bị, tuy đã quay đầu kịp thời nhưng vẫn bị cát bay vào mắt.
Đường Hoan nhân lúc hắn đang ngoảng đầu thì mạnh mẽ đẩy ra.
Đẩy không được....
Rốt cuộc Đường Hoan cũng có thể cảm nhận được sức lực giữa nam với nữ cách nhau thật xa.
Kiều Lục chỉ cần ngồi trên người nàng, dù có phân tâm, nàng cũng không thể đẩy đi.
Mắt thấy Kiều Lục đang nâng tay dụi mắt, khóe môi mím chặt, Đường Hoan vừa vội lại vừa hoảng.
Xong rồi, đánh không lại, ngược lại còn chọc giận đối phương, nàng có thể làm sao bây giờ?
Nàng còn chưa nghĩ ra biện pháp nào, Kiều Lục đã quay đầu, nhìn nàng, con mắt bên trái có chút phiếm hồng, cũng không biết là tức giận hay là không sao.
Hắn nắm lấy hai tay nhỏ bé không thành thật của nàng ấn lên đỉnh đầu, rồi cúi đầu lạnh lùng nhìn nàng "Minh Tuệ, đây là nàng chọc ta trước, ta vốn thấy nàng tuổi còn nhỏ, cũng muốn dịu dàng thương nàng nhưng nàng như vậy đừng trách ta không khách khí " Nói xong bắt đầu cởi xiêm y của nàng.
Hắn cảm thấy ni cô này thật vừa mắt, cho nên hắn không xé rách mà là cởi ra cho nàng.
Như vậy sau khi xong việc, nàng vẫn có thể xiêm y chỉnh tề mà trở về.
Xảy ra việc này, nhất định nàng sẽ giấu diếm, nàng bình yên vô sự, ngày sau hắn vẫn có thể tìm nàng tiếp tục.
Một ngày hoan hảo tính là gì?
Khó khi nào gặp được tiểu ni cô xinh đẹp, hắn vẫn muốn chiếm lấy nàng cho đến khi nào chán hẳn mới thôi.
Đường Hoan nhìn theo ánh mắt và động tác của hắn dường như hiểu được điểm gì.
Sư phụ đã dạy nàng, đối phó với nam nhân, không thể dùng sức mạnh.
Thừa dịp hắn cúi đầu nhìn nàng, Đường Hoan dùng sức cắn môi một cái, đau đến chảy nước mắt, đáng thương nói "Kiều, Kiều Lục ca, huynh thích muội có phải không?" Giọng nói của nàng mềm mại trong trẻo, không hề khiến người ta chán ngán mà còn vô cùng cuốn hút.
Kiều Lục sửng sốt một lát, ngăn chặn lửa nóng trong lòng, nhìn chằm chằm hai mắt rưng rưng nước của nàng hỏi "Là sao?" Tâm tư Đường Hoan nhanh chóng chuyển động, sợ bị hắn nhìn ra, nàng nhắm mắt thút tha thút thít nói "Kiều Lục ca, thực ra, thực ra muội cũng không muốn làm