Chương 7
mắt ra hiệu với đồng bọn.
Nam tử gầy nhỏ kia lập tức chạy đến trước mặt hai người Đường Hoan, miệng cười khả ố không ngừng.
Đường Hoan nhíu mày, trong trí nhớ hiện giờ của nàng thế mà lại có hai người này.
Gã cao tên Kiều Lục, không cha không mẹ, từ nhỏ đã trộm cướp không chuyện ác nào không làm, cố tình người này vừa sinh ra đã cao lớn khác thường, người trong thôn thấy hắn không thể không dè chừng, chỉ ngóng trông hắn chết sớm siêu sinh sớm.
Gã đi bên cạnh gọi là Khỉ Ốm, đi theo bên người Kiều Lục, chịu trách nhiệm trợ giúp.
Nay Kiều Lục đã gọi thẳng tên nàng, chẳng lẽ hắn đã theo dõi nàng từ sớm?
Nếu còn có công phu, Đường Hoan chắc chắn sẽ đá cho Kiều Lục một cái nhưng bây giờ, nàng chỉ có thể chạy thôi.
Trong chí nhớ, thân hình này gánh hai thùng nước đi một dặm đường cũng có thể đau cả buổi sáng, chỉ sợ ngay cả Khỉ Ốm cũng không đánh nổi "Chạy " Đường Hoan đẩy Minh Tâm đang run rẩy trốn sau lưng nàng sang một bên, ý bảo Minh Tâm chạy sang phía đông, còn nàng sẽ chạy vào cánh rừng phía tây.
Nam bắc đã bị chặn, cho dù là một đấu với một, tốt xấu gì vẫn còn một đường sống.
Nàng không thể chết được, cũng không được thất thân, nếu không phải trong trí nhớ Minh Tâm là một con người rất lương thiện, nàng ấy ngay cả đánh cũng không dám đánh, nàng đã không chạy thế này rồi Đường Hoan không thể làm được gì, nàng cũng không nhìn Minh Tâm có chạy không, chỉ liều mạng chạy về phía trước.
Nàng nghe thấy Kiều Lục chỉ huy Khỉ Ốm đuổi theo Minh Tâm còn hắn đuổi theo nàng.
Rốt cuộc Đường Hoan cũng hiểu được ý nghĩa câu "hồng nhan họa thủy", nếu nàng có bộ dạng bình thường như Minh Tâm, hiện giờ người đuổi nàng đã là Khỉ Ôm, dù thế nào Khỉ Ốm so với Kiều Lục vẫn dễ đối phó hơn nhiềụ Cỏ dại dưới chân mọc dày đặc, gió thổi ở bên tai vù vù, bước chân nặng trịch phía sau càng ngày càng gần.
Đường Hoan lại muốn chửi bới Nàng vốn đã đói bụng, lại ở trong núi bôn ba một ngày trời, làm sao có thể chạy nhanh đây?
Nhưng mà không chạy không được a Nàng thích hái hoa chứ không thích bị hái Mặt hàng như Kiều Lục, có xách giày cho nàng cũng không xứng.
Nhưng mà nếu không liên quan tới chuyện sống chết mà nàng lại không thể chạy nổi, để cho hắn làm một lần cũng không sao.
Nhìn dáng người của hắn, khả năng chắc cũng không tệ lắm, cùng lắm thì lúc làm nàng cứ nhắm mắt lại, coi như bị heo gặm.
Thế mà cố tình lúc này nàng lại phải vì Tống Mạch mà thủ thân như ngọc a Không thể tưởng tượng được nàng cũng có ngày thủ thân như ngọc ^^ ^^ vâng, giấc mộng đầu tiên hái hoa tặc biến thành ni cô.
Không biết vị đại hiệp mang khuôn mặt trắng trẻo thư sinh Tống Mạch sẽ biến thành ai đây???
Đang suy nghĩ, đột nhiên dưới chân bị hẫng, cả người nàng bay thẳng xuống dưới Khinh công của nàng a Trong lòng Đường Hoan kêu rên, cũng may nàng vẫn biết nặng nhẹ, sau khi ngã xuống đất vẫn lập tức đứng lên tiếp tục chạy.
Ai ngờ nàng vừa mới đứng lên, gã phía sau đã như hổ đói vồ mồi đè ép xuống dưới, cả hai cùng rơi xuống cạnh một tảng đá to, nàng bị ngã úp sấp xuống dưới, hộc ra mấy ngụm máu "Chạy à, nàng còn chạy à, ta xem nàng còn chạy thế nào " Bàn tay to của Kiều Lục đè chặt