⬅ Trước Tiếp ➡

thắt lưng hắn.
Tống Mạch giãy dụa muốn đứng lên nhưng bởi vì trước mắt hắn bị mảnh vải bịt kín, chìm trong bóng đêm, tay hắn lại không cẩn thận chạm vào nàng.
Đường Hoan không ngừng khiến nụ hôn này trở nên sâu hơn, đồng thời vận dụng kỹ xảo ưỡn ngực xoay thắt lưng, dùng hai đỉnh mềm mại của nàng cọ xát vào hắn.
Quần áo mùa hè mỏng manh, cho dù cách bởi quần áo của hai người, nàng vẫn có thể cảm nhận được sự hùng vĩ của hắn.
Nam nhân này, dù là tướng mạo hay dáng người, đều là cực phẩm.
Đường Hoan rất vừa lòng với con mắt của mình.
Tuy bởi vì lơ là mà lần đầu tiên ra tay thiếu chút thì chết nhưng ngẫm lại, ở trong mộng có thể hái hắn đến chín lần, hơn nữa trêu đùa hắn còn thú vị như vậy, coi như là có được có mất.
Nếu là hắn ngoài đời, lạnh lùng khó tiếp cận, võ công thì cao, dù nàng có trổ hết tài năng ra, người ta vẫn một kiếm là có thể cho nàng đi toi.
Nhưng ở trong mộng, hắn thật sự rất giống một người canh rừng, thành thật đáng yêụ Nàng ngậm lấy môi hắn, thưởng thức hương vị của hắn.
Trong tai truyền đến tiếng nước ái muội, cùng với tiếng rên rỉ liêu nhân phát ra từ cổ họng nàng, thân thể Tống Mạch dần dần không nghe theo sai bảo nữa.
Dưới thân là một cơ thể nữ nhi xinh đẹp, trong miệng là cái lưỡi thơm tho mềm mại của nàng, dụ hoặc mãnh liệt như vậy khiến Tống Mạch không khỏi siết chặt thắt lưng nàng, ngốc nghếch đáp lại nàng.
Tống Mạch đã quên nàng là ai, cũng quên mình là ai.
Hắn chỉ biết, hắn là một nam nhân, mà nữ nhân dưới thân nói với hắn, nàng nguyện ý cho hắn.
Hắn chỉ biết, hắn đang cháy hừng hực rất khó chịu mà hôn nữ nhân dưới thân khiến hắn vừa khó chịu lại vừa thoải mái.
Hắn cảm thấy mình điên rồi, nhưng lại cam tâm tình nguyện điên.
Hắn bắt đầu thô bạo phản công.
Môi Đường Hoan bị hắn cắn đến đau đớn nhưng khi Tống Mạch vội vàng hấp tấp cắn lên cần cổ mềm mại của nàng thì đau đớn kia lại dẫn theo một chút thoải mái.
Huống hồ, một người nam nhân lúc trước còn lạnh lùng giết nàng nay lại bị nàng quyến rũ đến mức khiến hắn nhiệt tình như lửa đòi lấy nàng, trong lòng nàng liền dâng lên một cảm giác kiêu ngạo đắc ý khó có thể miêu tả.
Sư phụ nói đúng, nam nhân đều là đồ dối trá, mặc kệ ban ngày đứng đắn bao nhiêu, đến buổi tối đều bộc lộ mặt hạ lưu của mình.
Nàng muốn khiến cho nam nhân lạnh lùng như Tống Mạch bởi vì nàng mà biến thành một kẻ lưu manh.
Nhìn xem, hắn đang chôn ở ngực nàng vui sướng đến thế nào.
Chỉ sợ chính hắn cũng không thể tưởng tượng được, khi bản năng hạ lưu của hắn thức dậy, hắn có thể làm ra hành động như vậy?
Quả nhiên dục vọng là một loại bản năng, không cần ai dạy cả.
Chịu đựng những động tác thô bạo của hắn mang đến chút khó chịu, hai tay Đường Hoan len vào mái tóc hắn, ngâm nga ra tiếng.
Tiếng rên rỉ mị hoặc của nữ nhân bên dưới khiến thân thể hắn càng thúc giục đến phát cuồng.
Tống Mạch cảm thấy mình sắp nổ tung rồi, không để ý tới bên hông nàng còn có cái yếm vòng qua, hai tay hắn lột quần nàng xuống.
Cho đến khi hắn chạm vào dây quần hắn tự tay thắt vào.
Động tác của Tống Mạch chợt ngừng lại.
Hắn đã mặc quần cho nàng?
Vì sao hắn lại mặc quần cho


⬅ Trước Tiếp ➡