⬅ Trước Tiếp ➡

một nữ nhân?
Sau đó, chuyện phía trước tựa như một gáo nước lạnh, giết chết nóng bức trong cơ thể hắn.
Hắn nhớ ra rồi, nàng là một tiểu ni cô, hắn cứu nàng.
Chỉ vì hiểu lầm mà nàng tưởng hắn muốn nàng.
Nhưng làm sao có thể?
Tống Mạch hắn làm sao có thể muốn một tiểu ni cô lấy thân báo đáp?
Tống Mạnh đứng vụt dậy, quay lưng về phía Đường Hoàn, vừa thắt lại đai lưng vừa xin lỗi, giọng nói trẫm khàn dần dần khôi phục bình tĩnh "Tiểu sư phụ, Tống mỗ nhất thời mê loạn, đã mạo phạm.
Tống mỗ cứu người không phải mong hồi báo, lúc trước có thể nói Tống mỗ có ân với người nhưng vừa rồi Tống mỗ làm ra cử chỉ cầm thú, chuyện giữa người và ta đã thanh toán xong, tiểu sư phụ không cần cảm kích Tống mỗ nữa.
Sư muội người ở ngay phía đông khu rừng, đi khoảng trăm bước nữa sẽ thấy.
Sắc trời đã tối muộn, Tống mỗ cáo từ, tiểu sư phụ cũng mau thu thập chỉnh tề, tìm sư muội người rồi quay về am đi." Nói xong, hắn tiến lên trước hai ba bước nhặt áo của mình lên, cho đến khi cả người biến mất trong cánh rừng phía trước cũng không quay đầu lại liếc mắt nhìn một lần.
Không có tiếng bước chân, bên tai chỉ còn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua.
Đường Hoan nằm dài trên đất, nhìn bầu trời cao cao phía trên đến ngẩn ngơ.
Rõ ràng đã quyến rũ thành công, vì sao Tống Mạch lại đột ngột bước đi?
Rốt cuộc đã làm sai chỗ nào?
Nếu lòng đã kiên định không gần nữ sắc vậy ngay từ đầu hắn đã không bị dao động rồi chứ?
Không đúng, nhất định có cái gì đó đã khơi dậy lý trí của hắn.
Đường Hoan bắt chéo chân, vô ý thức lắc lư, trong đầu không ngừng nhớ lại cảnh tượng nóng bỏng vừa rồi.
Nhưng dù đã suy nghĩ rất lâu cũng không phát hiện ra một chút manh mối nào.
Nàng tin thủ đoạn của mình tuyệt không có vấn đề, nhất định là Tống Mạch đã phát sinh ra biến cố.
...không phải chứ, chẳng lẽ hắn muốn đi tiểu?
Đường Hoan ngồi dậy, càng nghĩ càng cảm thấy nguyên nhân này thực sự rất có khả năng.
Nàng còn nhớ rõ, có một lần sư phụ đi hái hoa, đang sắp thành chuyện tốt rồi, tên vương gia mặt lạnh kia lại đỏ mặt nói muốn đi tiểu, sư phụ mỉm cười cho hắn rời đi.
Kết quả tên vương gia kia trên đường đi tiểu đã tỉnh táo lại, chẳng những không đáp lại lời ước hẹn mà còn phái ám vệ bao vây tẩm điện.
Nhưng mà hắn rõ ràng đã xem thường bản lãnh của sư phụ, cuối cùng sư phụ vẫn có thể trói hết tất cả ám vệ, trước mặt tất cả bọn họ cưỡi lên tên vương gia xưa nay rất coi trọng mặt mũi này, nữ trên nam dưới, còn sử dụng thêm cả dụng cụ đặc biệt mà sư phụ nghĩ ra nữa.
Bởi vậy có thể thấy được, cho dù chỉ là một việc nhỏ rất ngắn thôi cũng có thể trở thành cơ hội cho nam nhân tỉnh táo lại, đặc biệt là đối với loại nam nhân thượng hạng khó đối phó.
Thật sự là xúi quẩy, không thể tận dụng thời cơ tốt này.
Đường Hoan ảo não nhảy lên, mặc lại xiêm y, sửa sang thỏa đáng sau đó đi tìm Minh Tâm.
Minh Tâm đã sớm tỉnh lại, Đường Hoan lấy cớ vì muốn không bị mọi người nghi ngờ trong sạch, khuyên nàng nói dối, nói nàng không cẩn thận té ngã vì vậy mới làm chậm trễ thời gian.
Minh Tâm hoang mang lo sợ, đường nhiên Đường Hoan nói cái gì thì là cái ấy.
Hai


⬅ Trước Tiếp ➡