Chương 11
cần là Chiêu Đệ, anh đều cảm thấy bản thân được an ủi, đó là niềm an ủi mà anh đã chờ đợi rất lâu rồi.
Vân Tranh ngậm lấy hai mảnh thịt mềm vừa liếm vừa mút, vừa cắn vừa day, lưỡi anh bắt chiếc động tác giao hoan, Chiêu Đệ bị anh phục vụ không còn biết trời đất gì nữa, hai chân mềm oặt buông thõng xuống đệm.
Đột nhiên anh hút mạnh một cái, Chiêu Đệ rên lên một tiếng "ưm" rồi ngay sau đó, một tia nước bắn ra làm ướt nhẹp gương mặt tuấn tú của anh.
Vân Tranh cả người trần trụi đưa tay lên lau đi nước trên mặt, rồi dùng tay xoa xoa hạ thân của Chiêu Đệ, móc ra một đống dâm dịch bôi lên côn thịt, anh đặt côn thịt trước huyệt nhỏ mà cọ sát vài lần, sau đó hạ thấp eo chậm rãi hoà làm một với cô.
"A...." Chiêu Đệ kêu lên một tiếng, cô ngẩng đầu lên "Anh là đang cưỡng bức." Vân Tranh cười khổ "Được, vậy em lại đưa anh đến đồn cảnh sát đi.
Được em đưa đến đó cũng là một loại hạnh phúc." Điện thoại của Chiêu Đệ kêu ầm ĩ ở ngoài phòng khách, tiếng chuông không to lắm giống như bị thứ gì đó đè lên.
Chiêu Đệ nghe thấy tiếng chuông liền tỉnh táo lại một chút, cô giãy giụa muốn đứng lên.
Vân Tranh lại đè cô lại, kéo hai chân cô vòng qua eo anh sau đó cúi xuống hôn cô, thân dưới điên cuồng cắm rút.
Chiêu Đệ rầm rì, cố gắng quay mặt tránh đi nụ hôn của anh, nhưng Vân Tranh bám dai như đỉa, bất luôn cô trốn tránh như thế nào anh cũng vẫn tìm được môi cô.
Giống như trước kia, bất luận mưa to gió lớn như thế nào, anh vẫn đều chờ cô, mặc cho cô đuổi anh đi không biết bao nhiêu lần.
"Chiêu Đệ, em đừng nghĩ đến hắn, đừng quan tâm đến hắn nữa." Anh hôn cô cuồng nhiệt, muốn phân tán sự chú ý của cô.
Bạc Vân Tranh hào hoa phong nhã vốn dĩ không nên hèn mọn cầu xin tình yêu của người khác như vậy.
Tình yêu của bọn họ đã kết thúc từ hai năm trước rồi, là do một tay anh đã đánh mất cô.
"Đừng như vậy, Vân Tranh, anh buông tôi ra đi, a....
sâu quá, buông tôi ra." Chiêu Đệ khóc nức nở, anh ép sát vào người cô, động tác dưới thân không hề ngừng lại mà tiếng chuông điện thoại lại cứ réo mãi giống như bùa đòi mạng đã công kích chút lý trí cuối cùng còn sót lại của anh.
Cô khóc, cô mong anh bỏ qua cho cô.
Là do năng lực của anh, kỹ thuật của anh không đủ tốt sao?
Hay là anh làm cô chưa đủ thoải mái?
Người đàn ông đó còn lợi hại hơn cả anh sao?
Vân Tranh nghĩ tới đây, cơn giận lại bùng lên dữ dội, côn thịt cứng như thép liên tục đâm vào tiểu huyệt giống như máy đóng cọc, Chiêu Đệ rên rỉ đứt quãng, hơi thở phập phồng nóng rực.
Vân Tranh vuốt ve khuôn mặt cô, đôi mắt tối sầm như mất đi ánh sáng, cõi lòng anh tan nát "Khi em và người kia ở trên giường cũng như thế này sao?
Em cũng sẽ đè nén không kêu ra tiếng sao?
Em rất thích hắn ta, có đúng không?" Vân Tranh chưa từng gặp Sở Mặc, nhưng chỉ mới tưởng tượng đến chuyện người đàn ông này đã làm tất cả mọi chuyện yêu đương với Chiêu Đệ thôi anh đã không thể chịu nổi rồi.
Hạ thân anh càng thêm điên cuồng mà tiến công, anh nhéo cằm cô rồi hung hăng nói "Em chính là kẻ lừa đảo, kẻ lừa đảo " Chiêu Đệ quay mặt đi không nhìn anh, khiến cho lòng