⬅ Trước Tiếp ➡

anh buốt giá, run rẩy lên tiếng "Chiêu Đệ, em nhìn anh đi, nhìn anh..." Chợ đêm bên ngoài khu dân cư rất náo nhiệt, trong phòng là một mảnh ướt át kiều diễm.
Hai người cứ như vậy giằng co với nhau, một bên là tình yêu cuồng si, một bên là lạnh lùng chối bỏ.
Sau cơn cao trào, Chiêu Đệ khom lưng "Vân Tranh, anh khiến tôi phản bội lại tình yêu của mình." Đôi mắt cô mơ mơ màng màng, nước mắt cô lăn dài trên gò má, từng tiếng nỉ non bật ra khỏi đôi môi căng mọng, Vân Tranh bắn tinh, anh im lặng nhìn gương mặt an tĩnh còn vương nước mắt của cô.
Cô lại khóc, là do bị anh ép đến khóc.
Cô vừa nói cô đã phản bội lại tình yêụ Vậy còn anh thì sao?
Anh ở đâu?
Ai sẽ tới cứu vớt anh?
Vân Tranh chậm rãi rút côn thịt ra khỏi huyệt nhỏ của cô, anh lấy khăn giấy lau chùi cho cô rồi mặc quần áo vào đi tới phòng khách tìm máy sấy tóc.
Sau khi sấy khô tóc cho cô thì tìm một chiếc váy ngủ trong tủ quần áo giúp cô mặc vào, rồi đắp chăn cho cô cẩn thận.
Vân Tranh lê bước chân nặng nề đi tới ghế sô pha, bóng cây loang lổ hắt lên khung cửa sổ.
Anh châm thuốc rồi lẳng lặng ngồi hút.
Vân Tranh thường xuyên hút thuốc, nhưng anh chăm sóc răng miệng rất tốt nên răng anh không hề ố vàng.
Bóng đêm tĩnh mịch như muốn tua lại tất cả hồi ức trước đây, nhưng anh lại đang lạc trong cảm xúc đố kị vì tình yêu của chính mình.
Những đau khổ hôm qua lặp lại một lần nữa trong bóng đêm vô hạn khiến tinh thần anh sa sút trầm trọng.
Căn phòng này là nơi anh và Chiêu Đệ sống chung trước đây, rất nhiều đồ vật ở đây đều do một tay Chiêu Đệ trang trí, dù cô đã rời đi hai năm nhưng anh chẳng hề muốn thay đổi bất kỳ điều gì, anh giống như một thằng ngốc cứ ở đây chờ cô quay lại.
Cho dù biết cô là người dứt khoát một lời đã định thì anh vẫn cứ chờ đợi trong mòn mỏi.
Căn phòng này chứa đựng những hồi ức tươi đẹp nhất, cũng chứa đựng hồi ức đau khổ nhất của hai người.
Trước kia anh đã quá tự phụ, không nên lừa gạt cô để có mối quan hệ với người phụ nữ khác.
Từ ngày đó về sau, Chiêu Đệ rời đi rồi, cô cũng không quay trở lại nơi này một lần nào nữa.
Vân Tranh mở điện thoại ra, có vài cuộc gọi nhỡ đều là của ba anh gọi tới.
Vì anh không nghe máy, nên cuối cùng Bạc Viễn đành nhắn tin dặn anh không được làm điều sằng bậy.
Vân Tranh nhắm mắt lại, gân xanh trên trán nổi lên.
Anh lấy điện thoại của Chiêu Đệ ra, cô cũng có vài cuộc gọi nhỡ, anh không mở nổi mã khoá điện thoại của cô, chỉ thấy trên màn hinh hiện lên một tin nhắn của Sở Mặc Em uống say sao?
Sáng mai gọi lại cho anh nhé, anh xong việc sẽ đến tìm em.
Dịu dàng, săn sóc.
Anh tuấn?
Tiêu sái?
Có trách nhiệm?
Dù sao so với một tên cặn bã như anh thì chỉ cần hắn ta đối xử tốt với cô hơn là được.
Lúc này Vân Tranh đột nhiên nhớ tới tình huống cẩu huyết trong phim truyền hình, anh có nên nở nụ cười châm biếm nói bạn gái của anh vừa lên giường với tôi không?
Không đúng, không phải, Chiêu Đệ không phải là bạn gái của bất kỳ ai, Vân Tranh anh còn chưa buông tay, làm sao anh có thể buông tay được chứ?
Vân Tranh cố nén xúc động đặt điện thoại


⬅ Trước Tiếp ➡