Chương 13
của Chiêu Đệ sang một bên, đi rửa mặt rồi trở về phòng ngủ chui vào chăn ôm chặt Chiêu Đệ vào trong lòng rồi hôn cô một cái.
Ngày mai sẽ như thế nào đây?
Chắc chắn cô sẽ rất ghê tởm anh.
Vừa nghĩ đã thấy khó chịu rồi...
Nửa đêm, Chiêu Đệ ngủ không yên lại tỉnh dậy nôn một lần.
Vân Tranh không dám ngủ mà ngồi canh ở bên cạnh cô, lấy khăn lấy nước.
Chiêu Đệ nôn tới tối tăm mặt mày, sau đó được Vân Tranh bế về giường rồi lại mơ mơ màng màng mà ngủ mất.
Mãi đến khi sáng sớm, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua khe hở từ rèm cửa chiếu rọi vào, Vân Tranh cả người đau nhức ngồi dựa vào giường cả đêm, vừa mở mắt ra đã không thấy người nằm trên giường đâu nữa.
Anh giật mình, theo bản năng mà chạy ra phòng khách, lập tức rối loạn khi không nhìn thấy ai.
Phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy, là Chiêu Đệ đang rửa mặt súc miệng.
Anh vẫn để trần nửa thân trên, Chiêu Đệ thì vẫn mặc chiếc váy ngủ tối qua đang phồng má súc miệng, ánh nắng sớm chiếu lên gương mặt cô, hiện rõ cả lớp lông tơ mềm mại, bọt nước đang chảy dọc xuống theo gương mặt.
"Cạch" vòi nước bị đóng lại.
Cô rửa mặt xong thì quay đầu nhìn qua, thấy anh đang đứng ở cửa nhà vệ sinh nhìn cô với đôi mắt nặng nề, hơi thở rối loạn.
Ánh mắt Chiêu Đệ dừng ở trên ngực anh, Vân Tranh hiểu ý vội vàng chạy đi tìm áo mặc vào.
Lúc bước vào lần nữa anh đã thấy Chiêu Đệ đang nhét chiếc váy ướt đẫm của cô vào trong túi.
Lúc cô đi lướt qua anh, tim anh nảy lên một nhịp lập tức giơ tay giữ chặt lấy cô.
"Chiêu Đệ, chúng ta nói chuyện." Ánh mắt cô chuyển từ bàn tay lên gương mặt của anh.
"Có gì để nói?" Cô giằng tay ra đi tới sô pha tìm điện thoại.
Vân Tranh bám riết không tha đuổi theo bước chân cô "Cho anh 20 phút." Thấy cô hờ hững không buồn để ý tới mình thì đành cắn răng nói "10 phút thôi." Chiêu Đệ tìm được điện thoại của mình ở khe ghế, trên màn hình còn bám một lớp bụi, cô lau đi rồi mới khởi động điện thoại, thấy có 3 cuộc gọi nhỡ đều là của Sở Mặc.
Cô trả lời tin nhắn trước để Sở Mặc có thể yên tâm hoàn thành nốt công việc ở Thanh Châu, hơn nữa hiện tại cô cũng không có cách nào để đối mặt với anh.
Đầu cô vẫn còn hơi choáng, tối hôm qua say rượu sau đó còn làm tình điên cuồng như vậy khiến cho hai chân cô bây giờ vẫn còn bủn rủn.
Chiêu Đệ giơ bàn tay lên không khí ra dấu 'ngừng'.
Không cho Vân Tranh tiếp tục đi theo nữa.
"Lúc anh phản bội tình yêu của tôi thì anh cũng đã mất đi tư cách để đàm phán." Ánh mắt cô nhàn nhạt giống như đang cười nhạo anh si tâm vọng tưởng.
"Chúng ta đã kết thúc từ lâu, chuyện tối qua anh làm đủ khiến tôi thấy ghê tởm anh cả ngàn lần." Sắc mặt Vân Tranh tái mét, anh lùi về sau vài bước.
Chiêu Đệ không có quần áo để thay nên đi tới phòng ngủ tìm, mở tủ quần áo ra thì thấy bên trong treo rất nhiều quần áo nữ với nhiều kiểu dáng khác nhaụ Vân Tranh vội vàng bước tới lấy ra một chiếc váy đưa tới trước mặt cô "Em thử xem, đều là anh cố ý mua." Mỗi khi nhìn thấy quần áo đẹp khi đi trên đường, Vân Tranh lại nhịn không được mà nghĩ tới dáng vẻ lúc Chiêu Đệ mặc chúng, sau đó liền bỏ