Chương 14
tiền ra mua về hết.
Chiêu Đệ phớt lờ anh mà tìm một chiếc áo sơ mi trắng cùng quần đùi màu đen rồi đi tới phòng tắm thay.
Vân Tranh cảm thấy như bị cô vả mặt, đứng tại chỗ tự cười nhạo mình.
Chiêu Đệ thay quần áo ra thấy Vân Tranh đang ngồi trên sô pha hút thuốc, cô đi thẳng ra cửa rồi thay giày.
Cánh cửa vừa mở ra cũng là lúc Vân Tranh lao tới ôm lấy cô, hai cánh tay như gông xiềng giữ chặt người cô lại.
"Em đừng đi, Chiêu Đệ, đừng đi, em cho anh một chút thời gian thôi, chúng ta nói rõ ràng có được không?" Anh kề sát tai cô nói chuyện làm Chiêu Đệ nổi hết cả da gà.
Điều nên nói không phải đã sớm nói rồi sao?
Chiêu Đệ nhắm mắt lại rồi gằn từng chữ "BỎ TAY RA " Cô cố nhịn để không nói ra những lời mắng chửi, chỉ giơ tay muốn gỡ tay anh ra.
Vân Tranh lại càng ôm cô chặt hơn "Không Anh bỏ tay ra thì em sẽ đi mất." "Tôi vốn dĩ không thuộc về anh, tôi là tôi " Cô kéo tay anh ra.
Kéo mãi mà không xi nhê, cô thở dài rồi nói "Anh khiến tôi phản bội bạn trai tôi, bây giờ có phải anh còn muốn bức tôi chết nữa đúng không?" Vân Tranh bị doạ cho nhảy dựng, vội vàng buông tay ra rồi kéo cô tới trước mặt mình.
"Không phải như vậy." Ánh mắt anh tràn đầy đau khổ.
"Em cho anh một cơ hội nữa thôi được không?
Em có biết mấy năm qua anh sống như thế nào không?" Vân Tranh bắt lấy bàn tay cô đặt lên vị trí trái tim anh đang đập cuồng nhiệt "Chiêu Đệ, em có cảm nhận được không?
Nó là của em, vì em mà đập." Dưới lòng bàn tay cô là một trái tim đang đập dồn dập tràn đầy sức sống, Chiêu Đệ giật tay ra, đôi mắt sáng như đuốc "Anh không có tư cách nói những lời này, dù anh có làm gì thì cũng vẫn chỉ là kẻ thứ ba." Cô nói xong liền mở cửa phòng ra "Đừng tới tìm tôi nữa, tôi sẽ coi như hôm qua chưa từng có chuyện gì xảy ra, chúng ta không gặp lại nhau nữa chính là kết quả tốt nhất." Cô không muốn lãng phí thêm nước bọt với anh.
Sắc mặt Vân Tranh vô cùng xấu, hiện rõ sự thất bại thảm hại.
Tay anh bám lấy khung cửa, ngữ khí kiên định chưa từng có "Chiêu Đệ, anh sẽ không buông tay đâu, trước kia không, bây giờ cũng không." Chợ sáng bên ngoài ầm ĩ, bầu không khí trong căn phòng này lại như ngưng đọng lại.
Chiêu Đệ nhìn thấy trong mắt anh có sự kiên định chưa từng có, giống như ánh lửa bùng lên cháy lan trên đồng cỏ.
Lồng ngực cô đanh lại "Đồ điên " Nói xong cô cũng không quay đầu lại mà trực tiếp rời đi.
Vân Tranh đấm một quyền lên cánh cửa kêu 'rầm' một tiếng, trên gương mặt tuấn tú lộ ra vài tia lệ khí, mà sâu trong đáy mắt lại là sự tuyệt vọng khi bị cô từ chối.
Hôm qua cô say như vậy, không biết cơ thể cô có khó chịu hay không.
Anh thấy không yên lòng lại vội vàng chạy xuống lầụ Sáng sớm người ra đường vẫn chưa nhiều lắm, lúc chạy qua con hẻm nhỏ anh thấy bóng dáng Chiêu Đệ bước ra từ trong tiệm thuốc, biểu cảm lo lắng lập tức chuyển thành vui sướng.
Chiêu Đệ cầm một chai nước, cô lấy ra hai viên thuốc rồi nuốt xuống.
Sắc mặt Vân Tranh lặng lẽ trầm xuống.
Chiếc taxi đã đưa cô rời đi, Vân Tranh vẫn đứng trầm mặc tại chỗ, ngực anh nghẹn lại giống như có thứ gì