Chương 15
đó đang chặn ngang, vô cùng khó thở.
Lúc anh trở về căn phòng 560, anh thấy có 300 tệ bên dưới chai sữa tắm, trên gương có chữ viết bằng kem đánh răng 'tiền quần áo'.
Hai mắt anh đỏ ngầu, vung tay đánh một quyền vào tấm gương trước mặt, máu tươi uốn lượn chảy dọc theo cánh tay anh trông rất đáng sợ.
Vân Tranh đến tòa nhà Phú Lệ lúc 9h, trước khi tới đây anh đã vòng qua bệnh viện băng bó vết thương.
Lúc anh bước vào thì Bạc Viễn đang ngồi ở phòng khách pha trà, ông vừa nhìn thấy bàn tay quấn gạc của anh thì động tác nhàn nhã lập tức trở nên gấp gáp.
"Sao lại thành ra thế này?" Ông chỉ vào tay anh rồi hỏi.
Vân Tranh đưa tay ra phía sau, Sắc mặt bình tĩnh trả lời "Bị kính cắt vào thôi, không có gì đáng ngại, con đi làm việc đây." Đợi đã.
Bạc Viễn gọi Vân Tranh lại, rồi dùng ánh mắt dò xét nhìn anh "Tại sao lại đứt tay?
Chiêu Đệ đâu?" Quả nhiên vừa nhắc tới Chiêu Đệ sắc mặt Vân Tranh lập tức liền thay đổi "Không có việc gì thì con phải đi làm đây." "Con làm gì người ta rồi hả?" Bạc Viễn nhìn vết cắn trên cánh tay anh mà trong lòng lo lắng không thôi.
"Con bắt nạt cô bé đó rồi hả?" Thấy Vân Tranh không phản ứng lại, ông nhấc tay lên giữa không trung muốn cho anh một cái bạt tai, nhưng thấy con trai không tránh cũng không né thì lại hạ tay xuống thở dài một hơi "Ba đã hỏi Thầy Vương rồi, người ta đã có bạn trai rồi, hơn nữa còn là người rất khá, con cũng đừng có cố chấp nữa." Chuyện hai người họ trước kia yêu đương Bạc Viễn đều biết rõ, Chiêu Đệ quả thật là một cô gái rất tốt, từ khi ở bên cô Vân Tranh đã thay đổi rất nhiều, vừa trưởng thành vừa chững chạc hơn.
Đáng tiếc cuối cùng anh lại tham lam một chân đứng hai thuyền, mặc dù bình thường tính tình Chiêu Đệ dịu dàng hoà nhã, nhưng cô cũng có giới hạn.
"Bạn trai thì sao chứ?
Không phải cô ấy còn chưa kết hôn sao?" Anh đáp lại.
"Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời." Bạc Viễn ngậm điếu thuốc khẽ thở dài một hơi, thầm trách móc cái tính cách ngang ngược bá đạo của anh.
"Con đi làm việc." "Bạn gái cũ đang ở trong văn phòng chờ con đấy." Bạc Viễn nhấp ngụm trà cho hạ hoả.
Đôi mắt Vân Tranh sáng lên, lúc này Bạc Viễn mới nghĩ ra lời ông vừa nói chưa đủ rõ ràng.
"Khoáng Nguyệt Hảo." Bạc Viễn tức giận giải thích thêm.
Sắc mặt Vân Tranh lập tức ảm đạm, anh gật đầụ Bạc Viễn nhìn theo bóng lưng của con trai mà mất hết hứng thú thưởng trà.
Toà nhà Phú Lệ là trụ sở chính của Giáo dục Khải Minh, ở đây dạy cả lớp thiếu nhi, lớp thanh thiếu niên, lớp người lớn.
Bao gồm tiểu học và hai cấp trung học, dạy cả ngoại ngữ, âm nhạc, mĩ thuật, vũ đạo, MC, vv...
Học viên đông, phòng học cũng nhiều, hôm nay là cuối tuần nên lại càng đông hơn.
Các bạn nhỏ thấy anh tổng giám đốc Vân Tranh đẹp trai tới đều rất ngoan ngoãn chào hỏi.
Vân Tranh đối xử với trẻ con rất dịu dàng, có đôi khi sẽ dừng lại chỉnh lại quần áo cho chúng.
"Anh ơi, tay anh bị sao vậy?" Bạn nhỏ Tâm Hinh học viên lớp vũ đạo tròn mắt dò hỏi.
Đứa nhỏ này bình thường cũng rất thích bám lấy anh, mỗi khi tan lớp đều chạy đi tìm anh để nói chuyện.
"Do anh không cẩn thận thôi, em đừng lo." "Anh có bạn gái chưa?
Anh trai em nếu