⬅ Trước Tiếp ➡

dưa không dứt nữa." Anh sẽ không cho cô ta bất cứ hy vọng nào, bởi vì anh biết chuyện đó rất tàn nhẫn, chỉ cần có một tia hy vọng nhỏ nhoi thôi cũng sẽ khiến con người ta càng thêm tham lam hơn nữa.
Giống như anh vậy, chỉ cần chạm vào một chút hơi ấm của Chiêu Đệ thôi sẽ khiến anh trở thành kẻ vô sỉ có lòng tham không đáy, càng lúc càng muốn nhiều hơn.
Khoáng Nguyệt Hảo nghe xong những lời anh nói lập tức cười rộ lên, ánh mắt sắc bén chất chứa oán giận nhìn anh rồi chỉ vào cây bút máy trên bàn làm việc "Vậy anh thì sao?
Đồ đạc cô ta để lại anh đều coi như bảo bối mà giữ gìn cẩn thận như vậy đó thôi?" Vân Tranh nheo mắt lại.
Ngón tay cô ta lại chỉ vào con chuột thuỷ tinh "Lúc trước anh đập phá đồ vật, rồi lại mua một món giống y hệt, nhưng không phải là bản chất nó đã thay đổi rồi sao?" Cô ta cười mỉm, ánh mắt mang theo sự châm biếm.
Hai má Vân Tranh đanh lại, hai hàm răng cắn chặt vào nhaụ Khoáng Nguyệt Hảo nhìn dáng vẻ này của anh, rồi lại nhìn vết thương đang rỉ máu trên mu bàn tay anh, giống như bừng tỉnh rồi bật cười lớn "Thì ra anh đã sớm gặp lại cô ấy." Cô ta cười nhưng lại giống như đang khóc.
"Sau đó thì sao?
Lên giường với cô ấy à?
Mùi vị thế nào?
Có phải là nhớ mãi không quên không?" Hơi thở Vân Tranh nặng nề, gân xanh trên trán cũng hiện lên "Tốt nhất cô nên rời đi ngay lập tức." Khoáng Nguyệt Hảo tiếp tục khiêu khích, ánh mắt toàn là ghen ghét đố kỵ và oán trách anh "Gặp lại cô ấy có cảm giác gì hả?
Anh cầu thần bái phật lâu như vậy, cầu được cái gì rồi hả?" Nửa tháng trước, Khoáng Nguyệt Hảo phát hiện Chiêu Đệ đã trở về An Thanh là vào ngày cô ta đi đón cháu gái đang theo học tại một chi nhánh của trung tâm Giáo dục Vạn Quyển.
Lúc đi thăm quan bên trong, cô ta tình cờ thấy Chiêu Đệ đang đứng lớp, cô ấy đã thay đổi, càng thêm thanh tú đoan trang, chỉ có đôi mắt kia vẫn như mặt hồ tĩnh lặng không gợn sóng.
Lớp của Chiêu Đệ rất đông học viên, mỗi một cử chỉ nhỏ của cô cũng toát lên sự tự tin nghiêm túc.
Giống như lúc Chiêu Đệ trông thấy cô ta trần truồng ôm lấy Vân Tranh, biểu cảm trên mặt Chiêu Đệ tuy rằng tức giận nhưng vẫn vô cùng kiên định, điều đó khiến cô ta cảm thấy chính mình mới là kẻ thua cuộc.
Giây phút thấy Chiêu Đệ đứng trên bục giảng, Khoáng Nguyệt Hảo chạy chối chết.
Cô ta nhìn kỹ gương mặt Vân Tranh, không hề bỏ qua bất cứ biểu cảm nào dù là nhỏ nhất.
"Nghe đồng nghiệp của cô ấy nói, cô ấy đã quen bạn trai mới hơn một năm nay, là một người đàn ông trẻ tuổi đầy hứa hẹn ở Thanh Châụ" Khoáng Nguyệt Hảo bước tới trước mặt Vân Tranh rồi vẫy vẫy tay "Anh vẫn bất chấp tất cả sao?
Cô ấy quay đầu là có thể ở bên người khác, anh, ở trong lòng cô ấy chẳng có chút địa vị nào cả." Vân Tranh cuối cùng cũng không kìm nén được nữa, nổi giận quát lên "Cút, cô cút ngay " Khoáng Nguyệt Hảo cười chảy cả nước mắt, mascara lem nhem chảy xuống như quỷ dữ bò lên khỏi địa ngục tới đòi mạng.
"Đây chính là báo ứng của anh, đời này anh sẽ cầu mà không được.
Lúc trước anh từ chối tôi ít nhất cũng nên nghĩ tới anh sẽ có ngày hôm nay.
Đồ ích kỷ, cả đời


⬅ Trước Tiếp ➡