⬅ Trước Tiếp ➡

này anh xứng đáng mất đi tình yêụ" "Tôi bảo cô cút cô có nghe thấy không?" Khoáng Nguyệt Hảo rút khăn giấy lau nước mắt "Hứa Chiêu Đệ là người như thế nào chứ?
Cô ấy là kiểu người sẽ nhặt tiền trong bồn cầu sao?
Anh cũng đừng si tâm vọng tưởng nữa." Cô ta nói xong liền ngẩng cao đầu xoay lưng kiêu ngạo đi thẳng ra ngoài.
Vân Tranh hất tất cả tài liệu trên bàn làm việc xuống dưới đất, thấy cây bút máy rơi xuống mà lòng như lửa đốt vội vàng chạy đi nhặt, phủi sạch rồi đặt vào vị trí cũ.
Anh móc bật lửa ra châm thuốc rồi hít sâu một hơi.
Làn khói trắng lượn lờ trước mặt, giữa chân mày vẫn nhíu lại, chưa dãn ra một chút nào.
"Cô ấy đã quen bạn trai mới hơn một năm nay." "Ở trong lòng cô ấy chẳng có chút địa vị nào cả." "Anh cũng đừng si tâm vọng tưởng nữa." Không, không phải như vậy, anh và Chiêu Đệ không nên như vậy.
Vĩnh viễn anh và cô sẽ không thay đổi.
Vân Tranh lấy chìa khoá xe rồi mặc kệ Bạc Viễn đang gọi với theo phía sau mà nhanh chân đi xuống lầu, anh lái xe thẳng tới núi Thanh Linh.
Ánh đèn trong chùa vẫn luôn sáng, Vân Tranh quỳ gối trước mặt Phật Tổ, chắp hai tay trước ngực thành kính vái lạy.
Những người khách đến viếng chùa đều tò mò nhìn anh.
Khách đến chùa chủ yếu để dâng hương hoặc cầu nguyện, chỉ có anh quỳ gối trước mặt Phật Tổ mà gương mặt lai bi thương hơn bất kỳ ai.
Phật Tổ, nếu như trên đời này thực sự có nhân duyên, vậy tại sao lại không cho con tiếp tục mối nhân duyên ấy thêm một lần nữa?
Con nguyện ngày sau ăn chay ba năm, hành thiện tích đức để bù lại.
Đêm đó, Vân Tranh nằm mơ, mơ thấy Khoáng Nguyệt Hảo tới tìm anh, trần truồng nằm trong chăn trên giường của anh và Chiêu Đệ, ôm siết lấy anh cùng hôn môi.
Cô ta hất tay làm bình thuỷ tinh đựng sao giấy rơi xuống đất vỡ tan tành, còn Chiêu Đệ đang đứng ở cửa phòng, không nhìn rõ sắc mặt.
Anh đẩy Khoáng Nguyệt Hảo ra, vội vàng đuổi theo Chiêu Đệ nhưng đuổi mãi mà không kịp.
Quay đầu lại thấy cơ thể quyến rũ của Khoáng Nguyệt Hảo trần truồng nằm trên giường, gương mặt xinh đẹp trang điểm tỉ mỉ của cô ta đột nhiên trở nên dữ tợn "Đời này anh sẽ cầu mà không được." Vân Tranh bị dọa đến mức giật mình tỉnh giấc, ngoài trời 30 độ, trong phòng bật điều hoà mà anh lại đổ đầy mồ hôi lạnh.
Hạc giấy treo trên cửa sổ đung đưa, đồng hồ điểm 3h sáng.
Lư hương trước tượng Quan Thế Âm cũng chỉ còn sót lại chân hương.
Trái tim Vân Tranh đập như sấm mà câu nói của Khoáng Nguyệt Hảo cứ như ma chú quanh quẩn trong đầu anh.
"Đừng đến tìm tôi nữa, chúng ta đã không còn bất kỳ quan hệ gì." Chỉ một câu nói cũng đủ khiến cho tâm trí người ta điên cuồng.
Sáng hôm sau, vừa mới xin được Bạc Viễn cho nghỉ phép, anh đã cầm chìa khoá xe chạy như bay xuống lầụ Giáo dục Vạn Quyển nằm trên đường Ngũ Hoa, gần đó có trường Trung Học Vạn Quyển.
Đây là khu đất vàng của các trung tâm Giáo dục, ngay cả Khải Minh cũng có một chi nhánh ở gần đây.
Vân Tranh đến chi nhánh khảo sát một vòng rồi sau đó đi mua một giỏ trái cây, còn đặc biệt chọn riêng đu đủ và đào, những loại trái cây đắt tiền khác cũng chọn mỗi loại một ít.
Tuy nhiên anh không chọn bất cứ quả xoài nào.
Anh vừa mới bước vào


⬅ Trước Tiếp ➡