Chương 3
với cô rất tốt, lần thuyên chuyển này vốn dĩ cô không muốn tới đây, thành phố này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, cô sẽ rất dễ gặp lại người cũ.
Nhưng ông chủ Lâm lại nói chỉ cần đi ba tháng sẽ cho cô trở về, ổn định công tác bên chi nhánh mới rồi mới tính tiếp.
Thầy Vương lại không thích cô cho lắm, mỗi lần liên hoan lại tìm tới cô để chuốc rượu, lần nào cũng làm cô say tới rối tinh rối mù.
Chiêu Đệ cho rằng thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, cô vẫn luôn nhẫn nhịn ông ta.
Bọn họ nói tới giá thị trường mấy năm nay, ngành Giáo dục vẫn luôn có tiếng tăm, tuy nhiên chất lượng giáo viên lại tốt xấu lẫn lộn, làm tốt thì danh tiếng càng ngày càng tốt, học sinh cũng nhiều lên, tiền thu về cũng chảy mãi không ngừng.
Tuy nhiên để có được danh tiếng thì giáo viên cũng vất vả không kém, vai trò của giáo viên ở các trung tâm giáo dục là vô cùng quan trọng.
Thầy Vương giới thiệu các thầy cô giáo dưới trướng mình xong lại gọi tới Chiêu Đệ, kính cô một ly rồi chỉ vào cô mà nói "Thầy Bạc, đây là nữ giáo viên nhỏ tuổi nhất của chúng tôi, thuyên chuyển từ trụ sở Thanh Châu về đây, ông chủ Lâm rất xem trọng cô ấy, tuổi trẻ năng lực mạnh, so với tôi còn lợi hại hơn nhiềụ" Ngữ khí vừa châm chọc vừa khiêu khích.
Bạc Vân Tranh nhíu mày.
Mặt Chiêu Đệ đã đỏ ửng như hoa đào đầu xuân, cô vốn đã quen với thái độ âm dương quái khí của thầy Vương, trước mặt các thầy cô giáo khác thì tôn trọng ông ta một chút, nhịn thêm một chút cũng không sao cả.
Bạc Viễn gắp một viên chả ốc, nhìn Chiêu Đệ rồi gật đầu đồng ý "Ừm, nhìn ra được.
Khí chất ổn trọng, ánh mắt kiên định, nhân tài như vậy rất khó tìm." Thầy Vương cười ha ha, lại cầm ly rượu đứng dậy.
Mọi người cũng vội vàng đứng lên nâng ly, Chiêu Đệ cảm thấy hơi choáng, tay chống xuống bàn giữ thẳng người.
"Thầy Bạc, về sau chiếu cố nhiều hơn nhé " Thầy Vương cười nói.
"Mọi người cùng nhau nỗ lực." Bạc Viễn chạm ly với ông ta.
Lúc tàn tiệc, mấy người bên Giáo dục Khải Minh cũng đã ngà ngà say, bên phía Giáo dục Vạn Quyển cũng vậy, Thầy Vương đi tính tiền, Tiểu Phương đỡ Chiêu Đệ ra cửa, để cô dựa vào tường nhà vệ sinh chờ, còn mình thì thất tha thất thểu đi vào trong.
Gió đêm như ngấm vào da thịt, Bạc Viễn không uống say nhưng cũng không dám lái xe, thấy con trai nhấp nha nhấp nhổm đứng ngồi không yên thì khẽ thở dài "Tiểu Tranh, qua lâu như vậy rồi mà con vẫn chưa buông bỏ được sao?" Bạc Vân Tranh nghe xong liền quay mặt đi chỗ khác, anh rút điếu thuốc ra ngậm vào miệng rồi châm lửa, không trả lời câu hỏi của Bạc Viễn.
Một nhóm người của Giáo dục Vạn Quyển bắt đầu đi ra ngoài, Bạc Vân Tranh chờ mãi không thấy Hứa Chiêu Đệ ra ngoài, liền ném điếu thuốc đi, sải chân bước vào trong.
Bạc Viễn đau lòng nhìn theo bóng lưng cao lớn của con trai rồi xua xua tay với tài xế "Chờ thêm một lát." Gạch men sứ rất lạnh, Hứa Chiêu Đệ đứng im dựa vào tường, lưng lạnh, cánh tay cũng lạnh.
Cô nửa say nửa tỉnh, say vì rượu, cũng say vì vận mệnh vô thường.
Trước khi tới đây, Chiêu Đệ đã đoán trước sẽ gặp lại anh, nhưng không ngờ lại gặp nhau sớm tới vậy.
Nhưng cũng may, cô chỉ ở lại đây có ba tháng.
Chuyện cũ lũ lượt ùa