⬅ Trước Tiếp ➡

về, may mắn là giờ cô chỉ là người xem, không còn là nhân vật chính trong bộ phim đó nữa.
Anh trông rất tốt, khí phách hăng hái vẫn như xưa, chỉ tiếc là con đường hai người chọn không giống nhau, cô cũng không muốn có thêm bất cứ khúc mắc nào với anh nữa.
Thân thể mềm nhũn trượt xuống từng chút một, Tiểu Phương đi vệ sinh đã lâu, Hứa Chiêu Đệ cũng mơ màng muốn ngủ gật, nếu để nhóm Thầy Vương chờ lâu cũng không tốt.
Cô muốn đi vào trong nhưng hai chân giống như đeo chì, mắt cũng không mở lên nổi.
Đúng lúc này có một đôi tay giữ chặt lấy người cô kéo lại làm cơ thể Chiêu Đệ đâm sầm vào một lồng ngực thoang thoảng mùi nước hoa nam mát lạnh, người trước mắt rất cao, trước mắt cô xuất hiện một cái bóng.
Người cao như vậy ở Giáo dục Vạn Quyển chỉ có mỗi thầy Triệu, Hứa Chiêu Đệ cố gắng tránh ra rồi nói "Thầy Triệu, Tiểu Phương vẫn còn ở bên trong, chúng ta chờ thêm một lát." Người trước mắt nói gì đó mà Hứa Chiêu Đệ nghe không rõ, cô chỉ loáng thoáng nghe được vài từ rằng sẽ có người tới đón Tiểu Phương, sau đó cô bị kéo ra khỏi nhà hàng.
Ngoài đường rất ồn ào náo nhiệt, Hứa Chiêu Đệ bị gió thổi cũng tỉnh táo hơn một chút, cô ngước lên nhìn thấy một chiếc cằm thon gầy góc cạnh, lên trên nữa là đôi mắt sáng rực cháy bỏng.
Cô sững sờ như bị sét đánh.
Chiêu Đệ đẩy anh ra, muốn quay ngược trở về nhưng Vân Tranh lại ôm siết lấy cô, hôn một cái thật mạnh lên trán cô rồi vác cô lên vai vững vàng đi vào một con đường khác.
Bạc Viễn vẫn ngồi chờ Vân Tranh, thấy anh đỡ Chiêu Đệ đi ra từ cửa hông, sau đó hai người lại đẩy qua đẩy lại, Vân Tranh vác Chiêu Đệ lên vai đi mất thì khẽ nhíu mày, rút điện thoại ra định gọi đi thì có một cô gái loạng choạng bước tới, mơ mơ màng màng hỏi ông "Thầy Bạc, thầy có nhìn thấy cô Hứa không ạ?" Tiểu Phương hỏi.
Trong lòng Bạc Viễn nổi sóng, bàn tay ông siết chặt chiếc điện thoại, lại nhớ tới bóng dáng Vân Tranh vừa mới lướt qua, cuối cùng nhận mệnh thở dài một hơi "Tôi thấy cô ấy lên xe rồi, vẫn còn một chiếc xe khác đang chờ cô đấy, mau trở về đi, chú ý an toàn." Tiểu Phương gãi đầu "Cảm ơn thầy Bạc." Sau đó còn nói thầm một câu "Chiêu Đệ không có khả năng không chờ mình chứ?" Sắc mặt Bạc Viễn rất phức tạp, ông bảo tài xế lái xe rồi bấm điện thoại gọi đi.
Vân Tranh giữ chặt đùi của Chiêu Đệ, mặc kệ cô phản kháng như thế nào cũng nhất quyết không buông tay, bước chân anh vững vàng giống như dù phía trước có là Vạn Lý Trường Thành thì cũng phải đi cho hết.
Anh vẫy một chiếc xe taxi, sau khi đặt Chiêu Đệ vào ghế sau thì nhanh chóng ngồi vào rồi báo địa chỉ cho tài xế "Đến tiểu khu Bách Lý." Chiêu Đệ kéo cửa xe muốn đi xuống, Vân Tranh nhanh tay bắt được hai tay cô rồi kéo cả người cô ôm vào trong ngực.
"Vân Tranh, tôi nghĩ lúc trước tôi đã nói rõ ràng rồi." Chiêu Đệ vô cùng bực bội, cô cứ nghĩ rằng có cả đồng nghiệp đi cùng thì sẽ không có chuyện gì xảy ra, không ngờ anh lại càn rỡ đến vậy.
"Anh đưa em về, Chiêu Đệ, chúng ta trở về." Vân Tranh mắt điếc tai ngơ, cúi thấp đầu liên tục hôn lên mặt cô từng chút từng chút một, làn da mềm mại đàn hồi như thạch rau câu


⬅ Trước Tiếp ➡