⬅ Trước Tiếp ➡

mà anh đã nhung nhớ suốt hai năm qua.
Tài xế nhìn vào gương chiếu hậu rồi bật cười trêu chọc "Người yêu giận dỗi hả?" Vân Tranh cười tươi trả lời "Đúng vậy, vất vả lắm mới tìm được cô ấy." Anh vừa dứt lời thì mu bàn tay truyền tới cảm giác đau nhói, cô đang cắn tay anh, hơn nữa còn cắn rất mạnh, giống như muốn cắn đứt thịt của anh luôn vậy.
Chiêu Đệ dồn lực mà cắn, Vân Tranh nhìn cô, đôi mắt cô rất bình tĩnh, nhưng lại có thêm chút phẫn nộ vì bị anh quấn lấy.
Lòng Vân Tranh quặn đau, anh vẫn ôm chặt cô mặc cho cô cắn, Chiêu Đệ đẩy Vân Tranh ra rồi la lên "Bác tài, làm ơn dừng xe." Đầu cô choáng váng, nhưng nếu ở chung một chỗ với anh thì đầu cô sẽ càng đau hơn.
Tài xế bị giọng điệu sắc bén quyết liệt của cô làm cho kinh sợ, xe chạy chậm dần, còn chưa dừng hẳn Chiêu Đệ đã mở cửa xe bước xuống.
Nơi này cách tiểu khu Bách Lý rất gần, Vân Tranh thanh toán tiền rồi vội vàng chạy theo ôm chặt cô vào trong ngực.
Trên đường lớn dòng người đi ngược về xuôi, nam nhân cao lớn tuấn tú, nữ nhân đoan trang xinh đẹp, khiến ai đi qua cũng phải ngoái lại nhìn một chút.
Chiêu Đệ không muốn ở bên cạnh Vân Tranh nên chạy tới mép đường vẫy xe taxi, anh bám sát theo phía sau lưng cô rồi đuổi xe taxi đi.
Mỗi lần Chiêu Đệ né tránh, Vân Tranh lại như kẹo mạch nha mà dính chặt vào người cô.
Hai người giằng co tới tận trước cửa Bệnh viện Trung Y, Chiêu Đệ quay đầu lại, cố gắng gom góp hết tất cả sự tỉnh táo còn sót lại mà nói rõ ràng từng chữ "Hai năm trước khi chia tay, tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi cũng không cần anh cứ nhớ mãi không quên.
Hai chúng ta giờ đây nước sông không phạm nước giếng, anh đừng làm phiền tôi nữa." Sắc mặt Bạc Vân Tranh dưới ánh trăng trở nên tái nhợt, trong mắt anh là sự đau xót xen lẫn với niềm vui mất đi rồi tìm lại được.
Dù bị Chiêu Đệ mắng, nhưng anh vẫn lẽo đẽo đi sau lưng cô, sau đó lại tăng tốc đuổi theo.
Buổi tối rất khó bắt xe, cả cơ thể mềm nhũn, đầu thì choáng váng, dạ dày Chiêu Đệ như có những cơn sóng trào.
Đi đến chỗ rẽ, rốt cuộc cô cũng không nhịn được nữa mà cúi xuống nôn thốc nôn tháo.
Tiếng bước chân sau lưng vang lên dồn dập, Vân Tranh tiến tới vỗ lưng cô rồi lo lắng hỏi "Chiêu Đệ, em khó chịu lắm đúng không?" Chiêu Đệ không nói gì, đẩy anh ra rồi khom lưng đứng lên, vị chua trong cổ như muốn đốt cháy họng cô.
Một chai nước đưa tới trước mặt, Chiêu Đệ không đẩy đi mà giơ tay nhận lấy, cô súc miệng để làm dịu đi mùi vị khó chịu kia, lại súc miệng thêm một lần nữa rồi mới đứng lên chậm rãi đi tiếp.
Cảm giác say rượu này thật khó chịụ Một viên kẹo ngọt được nhét thẳng vào trong miệng cô, Chiêu Đệ sửng sốt, nhìn sang thì thấy trong tay Vân Tranh đang vò vỏ kẹo, thấp thỏm nhìn cô.
Kẹo bông gòn vị dâu tây, rất ngọt, tan ra trong miệng cô xua đi cảm giác khó chịu, Chiêu Đệ nuốt không nổi, mà nhả cũng không xong.
Càng đi về phía trước xe lại càng nhiều, Vân Tranh lo lắng nhìn Chiêu Đệ đi siêu siêu vẹo vẹo, cuối cùng tiến tới cõng cô lên khiến một nhóm nữ sinh đi ngang qua trầm trồ ngưỡng mộ.
"Vân Tranh, anh không cần như vậy, tôi có bạn trai rồi." Thân thể cao lớn


⬅ Trước Tiếp ➡