Chương 6
bỗng cứng đờ trong chốc lát, rồi anh lại tiếp tục cõng cô đi về phía trước, băng qua con hẻm đến một cửa hàng nhỏ.
Chiêu Đệ sẽ không nói dối, thời gian đầu khi cô mới tới Giáo dục Thiên Lý quả thật giản dị đến vô cùng, ngoại trừ một chiếc vali rất to thì chỉ cầm thêm cây kèn Harmonica, so với các cô giáo vào làm cùng đợt với cô thì quả thật là một trời một vực.
Nhưng chất lượng giảng dạy của cô lại vô cùng tốt, cũng là người được tăng lương nhanh nhất trong số giáo viên mới của Giáo dục Thiên Lý.
Vân Tranh hiểu điều này nên chọn sự im lặng, anh sợ tất cả sự chờ đợi và cố gắng của mình sẽ sụp đổ mất.
Âm thanh trong tiệm cắt tóc vọng ra rất ồn ào, ca khúc 'Đêm khuya bến cảng' của Quan Thục Di vang lên vừa mê ly vừa da diết, giống như một lời thì thầm của đôi lứa yêu nhaụ "Trời đêm lấp lánh như viên kim cương nhưng vô cùng lạnh lẽo.
Ngàn ánh đèn neon thay cho những giấc mơ phản chiếu xuống bến cảng này.
Tại sao nước mắt vấn vương rơi trong im lặng để tiếng thở dài thay thế?
Anh rồi sẽ đi mãi, đi xa mãi.
Đi mãi không trở về." Vân Tranh cõng Chiêu Đệ đi qua cây cầu đá, lưng anh rất rộng.
Chiêu Đệ sau một hồi náo loạn cũng đã kiệt sức.
"Làn váy tung bay trong gió thoắt ẩn thoắt hiện trông thật lãng mạn.
Khăn choàng đen cô đơn bay phất phơ trong gió cảng.
Dưới ngàn ánh đèn neon.
Tôi lẻ loi một mình." Chiếc váy màu xanh hải quân của cô được may bằng vải lanh, rũ xuống bay phất phơ trong gió như một bông hoa.
Chợ đêm đang tầm náo nhiệt, Vân Tranh cõng Chiêu Đệ băng qua những con hẻm rơi đầy hoa đỗ quyên, rồi dừng lại trước một toà nhà cũ có tay vịn cửa màu xanh dương, là ông chủ nhà mới sơn lại.
Chiêu Đệ chìm vào giấc ngủ say trên lưng Vân Tranh, cô quá mệt mỏi, cũng quá choáng váng.
Toà nhà này không có thang máy, Vân Tranh cõng cô vững chãi đi lên năm tầng lầụ Trước đây anh vô tình gặp một bà lão, lần này lại gặp lại, bà lão phấn khởi định lên tiếng chào hỏi thì Vân Tranh đã nhanh tay đưa ngón trỏ lên môi "suỵt" một cái.
Bà lão che miệng cười khúc khích rồi vui vẻ như một đứa trẻ xoay lưng rời đi.
Vân Tranh đi tới trước căn phòng số 560 rồi dừng lại, lấy chìa khoá ra mở cửa.
Trong căn phòng yên tĩnh, anh đặt cô lên chiếc giường màu đen, đứng dậy kéo rèm cửa ra rồi bước vào phòng tắm bưng ra một chậu nước nóng, vắt khăn, bắt đầu lau người cho cô.
Lúc này đã gần 10h tối, hệ thống cấp nước của tòa nhà này không tốt, vào thời điểm này mấy tầng thấp hơn sẽ bị cắt nước.
Trước đây vào những lúc như thế này, Chiêu Đệ ở tầng hai sẽ lặng lẽ đi lên gõ cửa phòng anh.
"Vân Tranh, bên dưới không có nước, em muốn tắm rửa." Trung tâm thuê một dãy phòng ở tầng hai cho các giáo viên tới ở, chỉ có anh được Bạc Viễn đặc cách, sắp xếp cho anh sống ở tầng năm.
Những chuyện cũ hầu như luôn được tái hiện lại trong đầu Vân Tranh mỗi ngày.
Chiếc khăn ấm lướt qua gò má, qua cổ, qua cánh tay, qua bụng và cả đôi chân dài thẳng.
Suốt cả quá trình anh đều cố gắng nhìn thẳng về phía trước.
Lúc mang nước đi đổ, khi bước ngang qua bức tượng Quan Thế Âm mà bà ngoại anh đã cho, Vân Tranh đứng lại châm ba nén hương và