Chương 7
vái ba lần.
Đây là lần thứ mười lăm anh thành tâm thắp hương cầu xin bức tượng này.
Chiêu Đệ cũng không thật sự ngủ say, nhiều lần cô ngồi dậy mò mẫm bước ra khỏi giường đi tìm giày.
Vân Tranh đưa cô trở lại giường nhưng cô lại hất tay anh ra rồi hỏi "Điện thoại của tôi đâu?" Điện thoại của cô đã bị tấm ga giường của anh đè lên.
"Em nghỉ ngơi một lát đi, em có muốn đi tắm không?" Đối với câu hỏi của cô, anh lựa chọn ngó lơ không trả lời.
Máy điều hòa trong phòng vẫn chạy, Vân Tranh đưa tay gạt những sợi tóc lộn xộn của cô sang một bên.
"Tôi sẽ gọi cho Sở Mặc " Chiêu Đệ lóng ngóng mò mẫm tìm điện thoại muốn gọi điện.
Sở Mặc là ai?
Vân Tranh kéo cô lên, cẩn thận nhìn vào gương mặt đang mê man của cô, trái tim giống như bị bóp chặt, đến hô hấp cũng khó khăn.
Cô không hề đợi anh, cô trải qua hai năm không có anh vẫn sống rất tốt.
Vô số lần anh hèn mọn quỳ gối trước chân Phật Tổ, lần này có thể gặp lại được cô, sự chua xót trong lòng cũng không thể nào sánh bằng những gì đã trải qua hai năm trước.
Anh hôn cô, một lần lại một lần, lực đạo cũng càng lúc càng mạnh hơn.
"Chiêu Đệ, cuối cùng anh cũng tìm thấy em, anh nhớ em, rất nhớ, rất nhớ em." Cô không muốn nghe, vẫn tiếp tục lật tung chiếc giường lên tìm điện thoại, gối đầu và chăn đều rơi hết xuống đất.
Cô không tin lời anh nói, vì anh đã từng nói dối cô.
"Điện thoại của tôi đâu?
Anh giấu ở đâu?" Anh ôm ngang người cô lên "Chiêu Đệ, chúng ta đi tắm nhé, đừng suy nghĩ gì hết." Sự xuất hiện của cô đã khiến anh cảm thấy sợ hãi và hoảng loạn, nhịp tim đập nhanh như trống bỏi, bây giờ anh phải tìm cách để xoa dịu nó.
Bên ngoài căn phòng cho thuê là những cửa hàng nhỏ bán mì gạo, ánh lửa bùng lên mỗi khi xào nấu, những tiếng huýt sáo vang vọng trong không khí, cách mấy con hẻm vẫn có thể nghe thấy.
Trước kia Chiêu Đệ hay ngồi trên sô pha trước cửa căn phòng 560, trên đùi cô sẽ đặt một cuốn sổ tay, trong sổ viết rất nhiều những suy nghĩ kỳ lạ của cô, khung cửa treo rất nhiều hạc giấy, Vân Tranh đã từng cười chê cô rằng mấy món đồ đó trông thật cổ lỗ sĩ.
Trên đầu giường của họ còn đặt một bình thuỷ tinh đựng đầy ngôi sao bằng giấy, tất cả đều do Chiêu Đệ tự tay xếp, còn có hai con mèo chiêu tài cũng do cô tự nặn.
Sau đó bình sao giấy vỡ nát, tiếng động đó cũng đánh thức Vân Tranh đang trong cơn ý loạn tình mê, sau đó là một tiếng đóng cửa vàng lên dứt khoát, tình yêu của anh cũng đi mất rồi...
Anh đã nhặt lại hết những ngôi sao cô gấp, nhưng không còn đầy đủ nữa, rất nhiều ngôi sao đã bị dẫm hỏng, không thể đọc được chữ viết trong đó nữa.
Mãi lúc đó Vân Tranh mới biết, hoá ra Chiêu Đệ đem tất cả tình ý đối với anh đều viết vào trong mỗi một ngôi sao.
Bên trong phòng tắm mờ mịt hơi nóng, cửa kính hấp hơi mờ mờ ảo ảo, trước kia Vân Tranh thích nhất là dựa vào khung cửa sổ nhìn cơ thể lả lướt thoắt ẩn thoắt hiện sau lớp kính, lần nào cũng khiến dục vọng trong cơ thể anh tăng vọt.
Chiêu Đệ chống tay lên bồn rửa mặt, từng cú thúc kịch liệt phía sau làm cô rơi nước mắt.
Vừa khóc vừa siết chặt lại.
Mái tóc dài tản