Chương 8
ra như thác nước trên tấm lưng trắng mịn, đôi gò bồng đảo lắc lư theo từng nhịp thở đứt quãng của cô.
"Chiêu Đệ, Chiêu Đệ, em thật chặt." Vân Tranh bóp eo cô, bắp đùi rắn chắc đánh lên bờ mông đầy đặn, tạo lên từng tầng sóng cuộn.
Cô bị anh ôm vào phòng tắm, vẫn là cửa kính đó, mọi thứ giống như chưa hề thay đổi.
Anh cởi quần áo trên người, váy trên người cô đã ướt đẫm dán lên cơ thể cô để lộ toàn bộ đường cong ẩn dấu bên dưới.
Vân Tranh chỉ mới nhìn một cái mà lập tức có phản ứng.
Anh cố gắng gượng giúp cô gội đầu và tắm rửa sạch sẽ.
Mỗi lần cô giãy giụa muốn mở cửa đi ra đều sẽ bị anh kéo trở về.
Cô mắng anh nhưng cả người vẫn mềm nhũn không có sức lực, cuối cùng cả những lời thô tục cũng bị ép ra khỏi mồm vậy mà anh vẫn dửng dưng làm lơ hết thảy.
Cô nói rằng mình đã có bạn trai, người đó là một luật sư rất ưu tú, cô không thể làm chuyện có lỗi với bạn trai mình được.
Đôi tay đang nhẹ nhàng tẩy rửa cơ thể cô bỗng trở nên thô bạo hơn, vừa xả sạch người, anh lập tức hung hăng nắm lấy ngực cô xoa bóp thành đủ mọi hình dạng, ngậm vào trong miệng rồi dùng lực hút, muốn bao nhiêu mạnh mẽ thì có bấy nhiêụ Dường như anh muốn phát tiết ra hết tất cả dục vọng chiếm hữu của mình.
Mái tóc đen nhánh chôn vào trước ngực cô vừa hút vừa tuôn ra những lời thô tục "Trái đu đủ này đúng là càng ngày càng mềm." Mỗi khi Vân Tranh rơi vào bể dục đều sẽ trở nên rất thô lỗ, so với dáng vẻ lịch sự tao nhã thường ngày quả thật là khác xa.
Chiêu Đệ bật khóc, cô cảm thấy mình đã đi được xa như vậy rồi mà cuối cùng lại vòng về vạch xuất phát.
Vân Tranh vẫn không thay đổi, anh vẫn không học được cách tôn trọng cô.
Anh cắn mút khắp người cô, túm lấy tay cô ấn vào tiểu Vân Tranh rồi vuốt ve lên xuống, "Chiêu Đệ, Chiêu Đệ" anh mút vành tai cô rồi khẽ cọ sát "Anh muốn chết, em giết anh đi, giết anh đi." Anh mòn mỏi chờ cô, còn cô lại có niềm vui mới.
Cô là kẻ lừa đảo, một kẻ lừa đảo chân chính.
"Không phải trước kia em nói sẽ mãi mãi yêu anh sao?
Không phải em nói Chiêu Đệ em sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ với Bạc Vân Tranh sao?" Anh vội vàng hỏi cô, thanh âm từ tính nhưng trong mắt đều là sự điên cuồng.
Chiêu Đệ bị áp lên mặt kính, Vân Tranh dùng ngón tay moi lộng vách thịt tiến vào hạ thân cô, nơi đó vừa ấm áp vừa ẩm ướt, cảm giác từ đầu ngón tay truyền tới khiến anh run rẩy.
Chiêu Đệ rơi nước mắt, cô khóc nức nở.
Vân Tranh xoay mặt cô lại, nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay anh giống như rơi thẳng vào đáy lòng anh.
"Em thích người đó sao?" Đôi mắt anh đỏ lên.
Chiêu Đệ gật đầụ Ngay giây tiếp theo, một cây côn thịt thô to tiến thẳng vào cơ thể cô, Chiêu Đệ 'a' một tiếng, chịu không nổi mà suýt nữa té ngã, Vân Tranh ôm cô áp người lên mặt kính, sự chặt khít của cô làm cho da đầu anh tê dại.
Anh bắt đầu đĩnh côn thịt lên.
"Chiêu Đệ, em chặt quá, anh không di chuyển được." Hạ thân Chiêu Đệ bị căng ra, bị lấp đầy, vừa đau đớn vừa tê dại.
Vân Tranh cùng cô đan mười ngón tay vào nhau, "Anh cầu Phật Tổ, cầu không biết bao nhiêu lần." Chiêu